Chương 5

Phụ thân đợi hồi lâu mà chẳng nghe động tĩnh gì nên đành rướn người mở màn trướng.

Thấy nàng nằm trên giường chẳng hề tắm rửa gì, khóe miệng ông không khỏi co giật.

“Phụ thân, con lớn rồi, người không biết phải cho con không gian riêng sao?” Nàng vội nói.

Thường ngày, chỉ cần nàng chui vào trong cái hang nhỏ này, phụ thân tuyệt đối sẽ không vào.

Hôm nay, ông lại có chút khác thường.

Phụ thân nhăn mặt, ông bước tới ôm nàng vào lòng rồi nói:

“Không muốn rửa thì thôi, con không rửa cũng được, ta đã đào sẵn hang cho con rồi, con cứ trực tiếp ở là được!”

Nàng giật mình rồi vô thức ôm chặt cổ phụ thân, nàng đau lòng nói:

“Phụ thân, lương tâm của người đâu rồi?”

“Lương tâm cái gì? Con có không?” Phụ thân nhìn nàng mà không biết nên nói thế nào.

Đến cùng là ai không có lương tâm chứ?

Từ nhỏ tới lớn, con bé này ngoài làm ông tức giận thì chẳng làm được gì khác, mấu chốt là con bé lại còn hay dạy đời ông!

Ông toàn bị nàng hành cho không nói nên lời.

Mạc Hạ thầm nghĩ lại thì thấy mình cũng không có lương tâm.

Phụ thân đã không có, nàng đương nhiên cũng vậy.

Phụ thân ôm nàng đi xa dần, nàng đau lòng đến mức không biết khóc hay cười, chỉ đành vừa lau nước mắt vừa nói:

“Phụ thân, người thật sự nỡ lòng bỏ rơi con sao? Nhưng không sao, con sẽ mạnh mẽ, dù mai sau có chết đói chết khát, có bị thú nhân khác bắt mất, có bị thú dữ nuốt chửng, con cũng sẽ ghi nhớ chính người đã nuôi con khôn lớn!”

“Phụ thân, không sao đâu, con không ngăn cản người tìm mẫu thân, nhưng người nhất định phải hạnh phúc!”

Nàng lén nhìn phản ứng phụ thân, hy vọng dùng cách này để có thể đánh thức tình thương của cha.

Nhưng phụ thân một khi đã quyết rồi thì không bao giờ thay đổi.

Cuối cùng, sau khi đi một lúc thì cũng đến hang mới phụ thân nói, bên trong tối đen như miệng thú dữ đang mở to chờ nuốt nàng vào trong.

“Đến nơi rồi, con vào đi. Trong này có giống đực mà ta chọn cho con, hai đứa mau chóng kết duyên đi.”

Phụ thân vừa nói vừa đặt nàng xuống.

Nàng bàng hoàng, gì cơ? Giống đực? Chẳng phải ông đã nói sau này tính sau sao?

“Phụ thân, không phải người bảo sau này mới tính sao?” Nàng cười ngượng, thấy phụ thân đang ngây người thì định quay người chạy về nhà.

Nhưng một cái đuôi rắn đã quấn lấy eo nàng ngay lập tức.

Thôi xong, nàng chạy không được nữa rồi.

“Hạ Hạ, con đã lớn rồi, phụ thân phải đi tìm mẫu thân của con, con nên dựa vào thú phu của mình, đừng lúc nào cũng dựa dẫm vào phụ thân.”