Hill vẫn luôn nghĩ đến việc làm Đàm Tiểu Thi thay bộ quần áo trên người, lúc này nghe Đàm Tiểu Thi chủ động đề cập, tâm trạng lập tức vui vẻ, vội vàng gật đầu, nói: "Có, em chờ một lát."
Anh ta đặt quần áo và ba lô của Đàm Tiểu Thi lên ổ cỏ rồi lại bắt đầu lục lọi rương gỗ.
Lần này anh ta lấy ra một tấm da thú khá lớn, ngoài ra còn có một cái kim bằng xương cũng không biết làm từ gì.
Anh ta làm việc rất nhanh, trải tấm da thú lên cái rương nhìn Đàm Tiểu Thi, dường như để xác định kích cỡ của cô, sau đó móng tay ở tay phải của anh ta bỗng vươn ra.
Đàm Tiểu Thi nhìn anh ta dùng móng tay sắc bén cắt da thú ra, sau đó móng tay lại rút lại.
Trời ơi, vậy cũng được sao?
Hill khâu vá rất nghiêm túc, tốc độ tay cũng rất nhanh, một lát sau, một cái áo đã được làm xong.
Đàm Tiểu Thi ngồi xuống bên cạnh anh ta, nhìn thế nào cũng cảm thấy lúc này Hill rất giống một cô vợ nhỏ hiền lành, đảm đang.
Vì giống cái đến gần, tim của Hill đập nhanh hơn vài phần, nhưng động tác trên tay anh ta cũng không dừng lại, rất nhanh đã may xong một cái váy da thú.
"Cho em, thử xem có vừa không." Hill cầm lấy váy da cùng áo đưa cho Đàm Tiểu Thi, ánh mắt đầy mong đợi.
Đàm Tiểu Thi đứng lên, cầm lấy quần áo: "Chỗ các anh có nước không, tôi muốn tắm rửa."
Nếu cứ tiếp tục không tắm, người cô sẽ hôi chết mất!
Hill cũng đứng lên: "Có, tôi đi lấy về cho em."
"Không cần, tôi tự qua đó tắm là được." Đàm Tiểu Thi không muốn rắc rối như vậy, cô nghĩ tắm trong sông một lát cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.
"Như vậy sao được!"
Hill vừa nghe, phản đối kịch liệt, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc: "Em không thể ra sông tắm rửa một mình em sẽ bị cướp đi!"
Hill làm sao sẽ để Đàm Tiểu Thi ra sông tắm rửa, nếu cô bị giống đực khác để ý thì làm sao bây giờ?
Đàm Tiểu Thi thấy Hill kích động cũng không kiên trì nữa, nói: "Vậy được rồi."
Hill nghe Đàm Tiểu Thi nói vậy lúc này mới vô cùng vui vẻ ra khỏi nhà.
Thú nhân sức lực rất lớn, rất nhanh Hill khiêng một cái thùng gỗ chứa đầy nước trở về. Anh ta đặt thùng gỗ vào trong phòng, sau đó nhìn Đàm Tiểu Thi, ý nói cô có thể tắm rửa.
Đàm Tiểu Thi cũng nhìn anh ta, nhướng mày nói: "Anh không đi ra ngoài sao?"
Hill nghiêng nghiêng đầu: "Em là giống cái của tôi, tôi không ra."
Gân xanh trên trán Đàm Tiểu Thi giật giật, sau đó cô nở một nụ cười rạng rỡ: "Anh chắc chắn thật sự không đi ra ngoài?"