Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thú Thế Độc Sủng: Thú Phu, Ăn Cơm Đi!

Chương 7

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sau đó cô lật tay nắm lấy tay Hill. Hill trong lòng vui vẻ, ngay sau đó chỉ cảm thấy cánh tay đau nhức như bị một lực lượng kỳ lạ nào đó ghì chặt sau lưng.

Anh ta giãy giụa muốn rút tay ra nhưng không thoát được mà bản thân lại không dám quá dùng sức sợ làm giống cái bị thương.

"Theo như anh nói, không nên động tay động chân." Đàm Tiểu Thi tăng thêm lực, Hill cảm thấy cánh tay đau nhức vô cùng.

Động tác của họ đã thu hút sự chú ý của hai người đàn ông. Hai người đàn ông thấy Hill bị một giống cái khống chế, đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười ha hả.

Hill nghe thấy tiếng cười của họ mới phản ứng lại là xung quanh có người, sắc mặt tối sầm.

Anh ta vẫn nên đâm đầu vào cây chết còn hơn!

"Em buông tôi ra!" Hill tăng thêm vài phần lực, dù mất hết mặt mũi, anh ta vẫn bận tâm Đàm Tiểu Thi.

Đàm Tiểu Thi lạnh lùng lướt mắt qua hai người đàn ông đang cười to, hai người bọn họ bị ánh mắt của cô làm cho ngớ người ra, thế mà bất giác ngừng cười.

Cô thu hồi ánh mắt, một tay đẩy Hill ra, sau đó không thèm nhìn anh ta, lập tức đi thẳng vào bên trong.

Hill vặn vặn cổ, xoa xoa cánh tay đau nhức, vài bước đuổi kịp Đàm Tiểu Thi.

Đi vào bên trong một đoạn đường, liền thấy những ngôi nhà đá thưa thớt, cao thấp khác nhau.

"Tôi ở bên kia." Cánh tay của Hill đã bớt đau nhưng vì chuyện vừa xảy ra nên tâm trạng không được tốt lắm.

Anh ta dẫn Đàm Tiểu Thi vào một ngôi nhà đá tương đối rộng rãi, thoáng nhìn có thể thấy hết bài trí bên trong.

Một cái ổ bằng cỏ mềm mại, một cái rương gỗ.

Hill cũng cảm thấy trong phòng đơn sơ, nhưng anh ta vừa mới thành niên không lâu, cũng không có giống cái nên đồ vật trong phòng tự nhiên không nhiều lắm.

Anh ta gãi gãi tóc, mở rương gỗ lục lọi, lấy ra một chiếc váy da thú, sau đó tháo bỏ áo khoác quấn quanh hông, mặc váy da thú vào.

Thấy Hill muốn thay quần áo, Đàm Tiểu Thi quay mặt đi. Lúc này cô đang nghĩ tiếp theo nên làm thế nào, chẳng lẽ muốn ở bộ lạc thú nhân này mãi mãi?

"Trả em." Hill đưa áo ngụy trang cho Đàm Tiểu Thi, sau đó anh ta nhìn quần áo trên người Đàm Tiểu Thi, càng nhìn càng cảm thấy kì lạ.

Đàm Tiểu Thi nhận lấy quần áo, vẫn chưa mặc vào, mà đặt cả ba lô và áo lên trên rương gỗ.

Trước đó, cô ẩn mình trong rừng rậm hai ngày hai đêm, hôm nay lại lăn lộn trên mặt đất vài vòng, quần áo đã bẩn đến mức không thể bẩn hơn.

"Anh có quần áo tôi có thể mặc không?" Đàm Tiểu Thi nhìn về phía Hill.
« Chương TrướcChương Tiếp »