Hill bị đôi mắt nhỏ của giống cái làm cho trái tim nhỏ bé của anh ta run lên nhưng đồ của mình nhất định phải giữ chặt. Cho nên khí thế của anh ta không những không giảm mà còn tăng lên: "Em không có nhà, chính là tôi nhặt được!"
Đàm Tiểu Thi cảm thấy mình không thể nói chuyện được với anh ta, thôi vậy, cô không cần nói chuyện với dã nhân ở đây, việc quan trọng hiện tại là ra khỏi khu rừng này!
Thế nên, cô liếc mắt nhìn Hill một cái, sau đó cất bước đi về phía trước.
Hill ngẩn ngơ, chớp mắt hai cái, mãi đến khi Đàm Tiểu Thi đi được mười mấy mét, anh ta mới hỏi: "Giống cái, em đi đâu vậy?"
Đàm Tiểu Thi không nói gì cũng không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước.
Hill gãi gãi tóc, hình như giống cái lại giận rồi, về sau anh ta nhất định phải tìm mấy giống đực đã kết đôi để học hỏi thêm kẻo cứ làm giống cái giận mãi.
Trong lòng hạ quyết tâm, Hill liền cất bước đuổi theo.
Mặc dù trong lòng nôn nóng nhưng Đàm Tiểu Thi không dám quá liều lĩnh, dù sao nơi này có thú hoang sinh sống.
Đàm Tiểu Thi vừa nhìn xung quanh, vừa nhìn kim la bàn rồi đi về phía Nam.
"Cẩn thận!"
Tinh thần Đàm Tiểu Thi vốn luôn tập trung cao độ, khi đột nhiên nghe thấy tiếng hô của người đàn ông phía sau, cô cảm thấy một luồng gió lạnh đang lao về phía vai trái mình. Cô liền nghiêng người tránh thoát đòn tấn công không rõ đó.
Vừa quay người lại, cô liền thấy người đàn ông phía sau hóa thân thành một con sư tử to lớn há miệng rộng lao về phía cô.
Trời ơi, vậy cũng được sao?
Cô sững sờ trước cảnh tượng người sống biến thành dã thú, ngay sau đó cô liền thấy con sư tử cắn một con trăn to bằng miệng bát đồng thời trong miệng còn phát ra tiếng "Gừ... Gừ".
Chỗ cổ của con trăn bị sư tử cắn, cái đuôi của nó lại siết chặt lấy người con sư tử, cái đầu trăn nham hiểm lè lưỡi.
Sư tử bị con trăn siết cổ, chỉ có vài tiếng gầm nhẹ nguy hiểm phát ra từ cổ họng nó. Nó nhìn chằm chằm vào một cái cây lớn, chỉ nghe thấy một tiếng "RẦM", đầu con trăn đã bị anh ta đập vào thân cây trở nên nát bét.
Thân rắn mềm oặt buông lỏng người sư tử, sư tử vung đầu một cái thi thể con trăn bị ném ra xa.
Sau đó, sư tử đi đến bên cạnh Đàm Tiểu Thi quan tâm nhìn cô.
Mặc dù Đàm Tiểu Thi luôn luôn bình tĩnh nhưng khi nhìn thấy cảnh này vẫn không kìm được mà nuốt một ngụm nước bọt. Cô chỉ vào mặt con sư tử hỏi: "Anh là yêu quái sao?"
"Gừ gừ..." Hill khẽ gầm gừ vài tiếng, sau đó anh ta thấy Đàm Tiểu Thi rất ngạc nhiên, hình như nghe không hiểu anh ta nói liền một lần nữa biến trở lại thành người.