Chương 20

"Đàm Tiểu Thi." Đàm Tiểu Thi nói tên của mình.

Dực ngẩn ra một chút, sau đó hiểu ra.

Hill thì từ cổ họng phát ra tiếng cảnh cáo khó chịu.

Hóa ra giống cái tên là Đàm Tiểu Thi, vậy mà cô không nói cho anh ta biết!

Trong lòng Hill chua xót, thấy Dực còn muốn nói chuyện, vội vàng nói trước: "Em đói bụng không, tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho em nhé."

Đêm qua ăn quá nhiều thịt, cô thật sự không thấy đói, nên Đàm Tiểu Thi liền lắc đầu.

"Chúng ta mau về phơi quần áo đi!" Hill đảo tròng mắt, thấy cái áo ngụy trang đặt trên tảng đá.

Dực lúc này mới đưa mắt nhìn con sư tử, đôi mắt đỏ đẹp của anh ta khẽ nheo lại, con sư tử này thật phiền phức.

Đàm Tiểu Thi nhìn về phía quần áo trên tảng đá, ừm, quả thật nên mau chóng phơi quần áo lên, vì tối qua tắm rửa xong cô không mặc đồ lót, cảm giác trống trải phía dưới thật sự quá thiếu an toàn!

"Được, chúng ta về đi." Thế nên, lần này cô gật đầu.

Hill trong lòng vui vẻ, trên mặt lại không biểu cảm mà đi đến tảng đá bên bờ sông lấy quần áo.

Tuy nhiên, Hill vừa mới vươn tay, quần áo trên tảng đá lại bị một luồng sáng trắng lướt qua rơi vào trong sông.

Hill đột nhiên nhìn về phía con trăn trắng trong nước lộ ra hàm răng sắc bén.

Con trăn lớn trong nước không kiêng nể gì mà quằn quại, rắn vốn dĩ thích nước, anh ta nghĩ chuyện vừa rồi hẳn chỉ là ngoài ý muốn.

"Locker, quản tốt cái đuôi của cậu đi." Dực nhìn thấy cảnh này cười nói với con trăn lớn trong sông.

Locker lúc này dừng quằn quại, sau đó từ trong nước từ từ thò đầu rắn ra.

Đầu rắn màu trắng thò lên mặt nước nhưng lần này lại suýt chút nữa làm Đàm Tiểu Thi phát điên.

Á á á!

Vì sao anh cố tình chui vào thứ đồ nhạy cảm của cô!

Locker hình rắn phát hiện trên đầu có cái gì đó, sau đó anh thế mà biến thành hình người, ừm, một nam tử tuyệt mỹ đội một chiếc áo ngực màu hồng nhạt... Hình ảnh này thật sự cay mắt, xin lỗi, cô không muốn nhìn!

Đàm Tiểu Thi thiếu chút nữa ngất xỉu!

Locker bắt lấy miếng vải dài trên đầu mình bằng bàn tay to, nhéo một góc, sau đó nhíu đôi mày tuấn tú tinh tế đánh giá.

Sáng sớm khi Hill nhìn thấy Đàm Tiểu Thi giặt quần áo, anh ta đã tò mò về hai vật nhỏ có hình thù kỳ lạ kia. Cô chắc chắn hai vật nhỏ đó đều dùng để mặc ở trên người sao?

Đàm Tiểu Thi vốn rất ít khi đỏ mặt, nhưng lúc này mặt cô cũng đã đỏ bừng, cũng may trên mặt có vết bẩn màu xanh, người ngoài nhìn không ra.