Cô lặng lẽ tiếp cận đàn hổ và người đàn ông. Càng đến gần, cô càng cảm thấy những con hổ đó to khỏe đến kinh người, tiếng hổ gầm càng lúc càng đinh tai nhức óc.
Khi một con hổ khác lại định vồ lấy người đàn ông đó, Đàm Tiểu Thi nhanh chóng ném một quả bom cay vào đàn hổ. Trước khi khói trắng bốc lên, cô đã xác định rõ vị trí của người đàn ông đó, sau đó, ngay khi khói trắng dâng lên, cô hành động dứt khoát chạy đến bên người đàn ông, nâng anh ta dậy rồi nhanh chóng thoát đi.
Chạy được một đoạn, họ dừng lại, Đàm Tiểu Thi đỡ người đàn ông đó đến sau một cái cây lớn. Người đàn ông đó dường như bị thương không nhẹ, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời nhìn cô.
"Giống cái?" Người đàn ông xoa xoa vết máu ở khóe miệng, dường như không mấy để tâm đến vết thương trên người, nhưng đôi mắt anh ta nhìn cô lại khiến cô cảm thấy khó chịu.
Giống cái?
Đó không phải là cách gọi động vật sao?
Người này sao lại như vậy, cô vừa mới cứu anh ta, nhưng anh ta lại vô lễ như vậy!
"Ha, thật sự là giống cái!" Đôi mắt người đàn ông càng thêm sáng ngời, anh ta đột nhiên đứng dậy, hai tay vô cùng kích động nắm lấy vai Đàm Tiểu Thi.
Đàm Tiểu Thi không ngờ anh ta lại đột nhiên kích động như vậy, cho nên khi bàn tay to của anh ta nắm lấy vai cô, cô liền phản xạ có điều kiện mà cho anh ta một cú quật qua vai.
"Rầm!" một tiếng vang lên bên tai, đồng thời còn có một tiếng rêи ɾỉ rất nhỏ.
Đàm Tiểu Thi quật xong mới phản ứng lại, cô nhìn người đàn ông đang nằm dưới đất trợn mắt há hốc mồm, xấu hổ gãi gãi tóc: "Ha ha, ngại quá, thói quen nghề nghiệp, thói quen nghề nghiệp."
Người đàn ông đó vẫn ngây người, anh ta chớp chớp đôi mắt màu nâu, mang theo vài phần thất bại nói: "Em thật sự là giống cái sao? Tôi vậy mà lại bị một giống cái đánh ngã?" Nói xong, vẻ mặt anh ta dường như còn mang theo vài phần chán nản không muốn sống.
Kỳ thật Đàm Tiểu Thi làm gì có sức mạnh như anh ta, chẳng qua vì Đàm Tiểu Thi là giống cái, nên anh ta mới thả lỏng cảnh giác mà thôi.
Bất quá tuy biết vậy nhưng thân là người đầu tiên bị một giống cái quật ngã, Hill thật sự có một loại ý nghĩ muốn đâm đầu vào cây mà chết.
Đàm Tiểu Thi cũng không hiểu tại sao anh ta lại lộ ra vẻ mặt như vậy, rốt cuộc một mình cô tay không hạ gục bốn năm tên đại hán là chuyện bình thường.
"Ngại quá, đứng dậy đi." Đàm Tiểu Thi tiến lên, vươn tay về phía người đàn ông.