Chương 16

Đàm Tiểu Thi bị cô ta mắng đến ngẩn người ra, cũng không phải bị khí thế của cô ta áp đảo mà là cô ta nói cô xấu nhất ư?

Tuy rằng cô không phải đại mỹ nữ nhưng đặt ở thời hiện đại cũng là một tiểu mỹ nữ đó, chẳng lẽ tiêu chuẩn thẩm mỹ của thế giới này khác nhân loại sao.

Nghĩ đến đây, cô quay đầu nhìn bộ dạng của mình trên mặt sông. Sau khi nhìn rõ dáng vẻ của mình, cô bật cười thành tiếng.

Cô đã quên mất chuyện này, thuốc màu trên mặt cô không dễ rửa sạch, cái dáng vẻ này đừng nói là xấu, quá đáng sợ thì đúng hơn.

Giống cái thấy Đàm Tiểu Thi không tức giận, ngược lại còn nở nụ cười, không khỏi càng thêm tức giận.

"Cô cười cái gì!"

Đàm Tiểu Thi quay đầu nhìn về phía cô ta, đáy mắt mang theo ý cười, nghiêm trang nói: "Tôi đang cười đồ ngốc!"

Giống cái ngẩn người, ngay sau đó hiểu được, cô ta tức giận đến mặt mày vặn vẹo, thở hổn hển mấy hơi, hô lớn: "Monal!"

"Ngao..."

Hill ở bên cạnh nghe thấy giống cái đột nhiên hô một tiếng, anh ta bỗng nhiên đứng dậy, hướng về mấy giống đực phía sau những giống cái phát ra âm thanh "Gừ rừ..."

Một giống đực đi đến bên cạnh giống cái kia, anh ta căm tức nhìn Hill, trong cổ họng cũng phát ra âm thanh "Gừ rừ..."

Đàm Tiểu Thi hiểu ra thì ra giống cái kia gọi người giúp đỡ.

Đàm Tiểu Thi nhìn về phía giống đực tên Monal, phát hiện ra đôi mắt của anh ta màu đỏ!

Nhưng ngay cả khi cấp bậc của Hill kém hơn Monal rất nhiều, anh ta cũng không lộ ra vẻ sợ hãi, ánh mắt tàn nhẫn không thua kém gì Monal.

Đàm Tiểu Thi đứng lên, vỗ vỗ vai Hill, sau đó nhìn về phía giống cái, nói: "Tìm người giúp đỡ thì tính là cái gì, chi bằng cô cùng tôi đánh một trận."

Đôi mắt nhỏ của giống cái đột nhiên mở to như thể nghe thấy chuyện khó tin.

"Đánh nhau ư? Nhưng đó là chuyện của giống đực!"

Đàm Tiểu Thi cười nhạo một tiếng.

"Suy cho cùng còn không phải cô không dám?"

Đàm Tiểu Thi ghét nhất là dài dòng, nếu nhìn không vừa mắt thì cứ thẳng thắn đánh một trận, cần gì phải lắm lời ở đây!

"Không dám thì thôi, Hill, chúng ta về đi."

Giống cái lại một lần nữa bị Đàm Tiểu Thi sỉ nhục, cô ta dậm dậm chân, oán hận nhìn Đàm Tiểu Thi, sau đó đột nhiên nghĩ tới điều gì…

Giống cái kia ngẩng cằm nhìn Đàm Tiểu Thi, nói: "Nếu cô dám, vậy cô có dám đấu một trận với Monal không?"

Lời của giống cái kia dường như đã chọc giận Hill. Trong miệng Hill phát ra tiếng gầm gừ nguy hiểm, hơn nữa đã xuất hiện trạng thái nửa thú, tai sư tử cùng cái đuôi đều đã hiện ra.