Chương 12

Khóe miệng Đàm Tiểu Thi giật giật đang muốn đứng dậy nhưng Hill lại đột nhiên ôm cô xoay người một cái biến thành tư thế cô ở dưới anh ta ở trên.

"Tôi muốn cùng em sinh nhãi con!" Hill nhìn chằm chằm Đàm Tiểu Thi vẻ mặt nghiêm túc và kiên định.

Đàm Tiểu Thi không nhìn thấy rõ Hill nhưng cô có thể tưởng tượng được dáng vẻ "sắc tâm nổi dậy" của anh ta. Khóe miệng Đàm Tiểu Thi mím chặt, đó là dấu hiệu cô sắp nổi giận.

Hơn nữa dù không nhìn thấy Hill nhưng cô có thể cảm giác được một vật cứng chọc vào đùi mình.

Dù chưa yêu đương bao giờ nhưng cô không phải thiếu nữ không biết gì, tất nhiên biết đó là thứ gì!

Đồ sư tử háu gái!

Thế nên, đáp lại Hill là một cú đấm lên bụng.

"A..." Hill kêu rên một tiếng nhưng anh ta vẫn ghé vào người Đàm Tiểu Thi không muốn đứng dậy.

"Không muốn biến thành thái giám thì tránh xa tôi ra một chút!" Đàm Tiểu Thi lạnh lùng nói.

Sự đau đớn trên bụng còn chưa biến mất, Hill rầu rĩ hỏi: "Thái giám là cái gì?”

Đàm Tiểu Thi cười lạnh một tiếng: "Thái giám à, chính là cắt bỏ công cụ gây án cả đời không thể giao phối!"

Hill nhíu mày suy nghĩ, tuy nửa câu đầu anh ta nghe không hiểu nhưng nửa câu sau thì anh ta hiểu.

Á á..

Cả đời không thể giao phối đối với giống đực là hình phạt quá nghiêm khắc!

Anh ta vẫn là không nên ép buộc giống cái, nếu lỡ sau này cô giận anh ta không cần anh ta nữa thì làm sao bây giờ?

Nghĩ đến đây, Hill có chút ủ rũ cụp đuôi, từ trên người giống cái bò dậy, sau đó ngoan ngoãn nằm ở một bên, chỉ là đôi mắt vẫn không nhịn được ngó về phía giống cái.

Đàm Tiểu Thi cũng không biết Hill thỉnh thoảng lại nhìn mình, cô lật người quay lưng về phía Hill.

"Nếu anh lại không ngoan, lần sau chỗ tôi đánh sẽ không phải là bụng anh nữa đâu."

"Ừm!" Hill lên tiếng, như thể thật sự nghe hiểu ý Đàm Tiểu Thi nói.

Đàm Tiểu Thi rất vừa lòng nhắm hai mắt lại tiếp tục ngủ.

Hill lần này thật sự ngoan ngoãn, không có đυ.ng vào Đàm Tiểu Thi nữa nhưng vẫn dịch người về phía cô, đối mặt với gáy Đàm Tiểu Thi dần dần chìm vào giấc mộng đẹp.

Sáng hôm sau, Đàm Tiểu Thi cảm thấy mình bị thứ gì đó mềm mại ấm áp vây quanh, cả người đều cảm thấy thoải mái. Cô đột nhiên ngồi dậy mà động tác của Đàm Tiểu Thi cũng đã đánh thức con sư tử lớn đang dựa sát vào người cô ngủ say.

Đàm Tiểu Thi bình tĩnh một chút, sau đó đứng lên, lấy nước khoáng từ trong ba lô ra uống mấy ngụm.