"Thịt cháy rồi!" Đàm Tiểu Thi nhắc nhở một chút, vừa ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt của Hill dán chặt trên người mình, cô lại nói thêm một câu: "Sư tử ngốc!"
Hill đột nhiên tỉnh lại, sau đó vùi đầu vào miếng thịt nướng không dám nhìn Đàm Tiểu Thi nữa.
Giống cái của anh ta quá xinh đẹp, anh ta sợ anh ta không kiềm chế được, không đợi được đến ngày giống cái động tình.
Đàm Tiểu Thi ngồi xuống trên tảng đá đối diện anh ta nhìn miếng thịt dần chín trên lửa.
"Đã ăn được chưa?" Đợi một lát, Đàm Tiểu Thi cuối cùng không nhịn được vẻ mặt mong chờ hỏi.
Thấy dáng vẻ đáng yêu của cô, Hill mỉm cười, chọn miếng thịt có màu đậm nhất xé xuống một miếng đặt vào chén đá đưa cho Đàm Tiểu Thi.
Đàm Tiểu Thi nhận lấy, nóng lòng nếm một miếng nhưng bị bỏng đến mức phải thổi phù phù, dùng tay quạt hạ nhiệt độ.
Hill nhìn bộ dạng trẻ con của Đàm Tiểu Thi vẻ mặt cưng chiều nói: "Ăn từ từ thôi, miếng thịt khác lát nữa là chín rồi."
Đàm Tiểu Thi ăn thịt trong miệng, mơ hồ đáp lại anh ta một tiếng, sau đó chờ thịt nguội bớt, mấy miếng liền ăn sạch chén đá.
Cô liếʍ liếʍ môi đưa chén đá cho Hill: "Muốn thêm nữa."
Hill cười nhận lấy, sau đó lại xé mấy miếng thịt cho cô.
Sau khi lấp đầy dạ dày, Đàm Tiểu Thi cảm thấy cả người thư thái.
Lúc này trời đã bắt đầu tối, nơi xa thỉnh thoảng truyền đến tiếng hú của dã thú nhưng Đàm Tiểu Thi lại bất ngờ không cảm thấy bất an.
Cô nhìn Hill đang ngấu nghiến ăn nốt số thịt còn sót lại trước mặt, tuy anh ta nói chuyện có chút không đứng đắn nhưng lại mang đến cảm giác an toàn rất lớn.
Hill ăn xong thịt, dọn dẹp xương cốt và đống lửa, lúc này trời đã tối hẳn.
Hill vươn vai một cái, lười biếng nói: "Chúng ta nên ngủ thôi."
Sau khi ăn cơm, Đàm Tiểu Thi cũng cảm thấy buồn ngủ, vì hai ngày nay cô không ngủ được mấy nên gật gật đầu đi vào phòng.
Bên trong nhà đá tối om, Đàm Tiểu Thi đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.
"Tôi ngủ chỗ nào?"
"Đương nhiên là ngủ cùng tôi." Trong bóng đêm, Hill bày ra vẻ mặt đương nhiên, tuy nhiên Đàm Tiểu Thi không nhìn thấy.
Đàm Tiểu Thi nghĩ về cái ổ cỏ của Hill, thấy nó cũng đủ lớn liền không nói gì thêm.
Dựa vào ký ức, Đàm Tiểu Thi đi đến bên cạnh ổ cỏ, lúc này không biết Hill lại lục lọi gì trong rương gỗ.
Cô nhớ rõ loài hổ, sư tử có thể nhìn rõ trong bóng tối, xem ra thú nhân cũng vậy.