Chương 35

Kiếp này được sống lại và tránh xa họ đã là ân huệ lớn nhất rồi.

Cô không hứng thú giúp nguyên chủ giành sủng, cướp cái gọi là tình thương cha mẹ hay vinh quang tài sản nhà họ Bạch.

Lũ trẻ trên núi kia mới là điều cô cần quan tâm.

*

Dưới chân núi đột nhiên lan truyền tin đồn rằng giống cái bị lưu đày trên đỉnh núi Bạch Tô lẳиɠ ɭơ ong bướm, đi khắp nơi câu dẫn người.

"Các người không biết đâu… ôi chao, mỗi tối trên đường từ chân núi lêи đỉиɦ núi, mùi đào mật nồng đến mức tôi ngượng chẳng dám nói."

"Chả trách mấy giống đực nhà tôi hai hôm nay lờ mờ có dấu hiệu phát tình, làm tôi mệt muốn chết!"

"Ha ha ha ha nhà chị nhiều giống đực thế, phải trông chừng kỹ vào, kẻo chiều hư bọn họ đấy."

"Con Bạch Tô đó đúng là không biết xấu hổ, tối nào nó cũng làm vậy chắc? Thèm giống đực đến phát điên rồi à?"

"Tôi đoán là cô ta cô đơn quá, cố ý câu dẫn người!"

"Đúng là mặt dày! Hừ!"

Sói trắng con không biết chui từ đâu ra, sắc mặt âm trầm đáng sợ: "Các người nói bậy gì đó?"

Mấy giống cái thích tán hươu tán vượn bị dọa giật mình, thấy là đứa nhỏ thì lại lật trắng mắt: "Còn tưởng là ai, thì ra là con sói một mắt, mày định hù chết bọn ta à?"

"Đúng là tiểu giống đực vô giáo dục, sao lại rình nghe người ta nói chuyện?"

"Haizz, trẻ con ở trại trẻ trên đỉnh núi đều như vậy cả, trộm gà trộm chó, lén lút, làm gì có đứa nào tử tế?"

"Đi đi đi, xui xẻo thật!"

"Đi thôi."

Sói con nhìn bóng lưng chúng, trong mắt thoáng qua tia u ám.

Hổ con bên cạnh lo lắng nhìn sang: "Anh ơi, làm sao bây giờ?"

Sói con lạnh giọng nhìn hướng mấy người kia biến mất: "Dạy cho bọn họ một bài học, bắt bọn họ câm miệng lại."

Tin đồn kia Bạch Tô cũng nghe được. Nhưng cô không để tâm, chỉ đổi hoạt động ngoài trời thành hoạt động trong nhà.

Gần đây cô nhờ hệ thống bổ sung kiến thức về thế giới tinh tế thú thế, vì an toàn của bản thân hay vì lý do khác, thì ở trong nhà vẫn tốt hơn.

Ngoài tiếng ồn của đội thi công từ sáng đến tối, những ngày còn lại khá yên ổn.

Chỉ là cô không ngờ mình không đi trêu chọc nữ chính, mà nữ chính lại tự tìm tới cô.

Bạch Tô cau mày nhìn vị khách không mời mà đến - Bạch Tuyết - đứng trước cửa, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn: "Có chuyện gì?"

Trong phòng khách chỉ có hai người.

Bạch Tuyết không che không giấu nữa, khoanh tay nhìn cô với dáng vẻ kiêu ngạo: "Chị, chị thấy thú vị sao? Cái gì cũng phải tranh với tôi?"

Bạch Tô nói: "Tôi tranh cái gì?"

Bạch Tuyết: "Chẳng phải cố ý quyến rũ Lục Đình Yến sao? Chị nhanh nhẹn thật đấy, biết tôi gần đây thích ngài ấy, muốn để ngài ấy làm thú phu đầu tiên của tôi."

“…” Khóe miệng Bạch Tô giật giật: "Nếu rảnh thì xuống làng dưới giúp dân gánh phân đi."

Bạch Tuyết: "Chị!"

Cô ta bịt miệng tỏ vẻ ghét bỏ: "Chị sống ở nơi lưu đày lâu quá nên thô lỗ như vậy đấy, loại người như chị đừng mơ tranh với tôi!"