Chương 24

Bạch Tô lại thêm điều kiện: “Còn nữa, không được vào cô nhi viện ăn. Mang hộp cơm tới, tôi múc cho một phần, anh tự đi nơi khác mà ăn!”

“Cô là giống cái gì vậy?” Trợ lý bên cạnh không nhịn nổi tức giận.

Thế này chẳng khác gì đuổi ăn mày?

Bạch Tô khoanh tay, cực kỳ ngang ngược: “Ăn không? Không ăn thì cút?”

Ánh mắt Lục Đình Yến hơi trầm xuống: “Ăn.”

Trợ lý kinh ngạc nhìn thượng tá nhà mình, hoàn toàn không hiểu nổi. Bình thường thượng tá bị chèn ép trong quân bộ, nhưng cũng vì chỗ đó toàn nhân vật lớn có quân hàm, bất đắc dĩ mới phải nhịn.

Còn trước mặt là một giống cái bị lưu đày, dù sắp được quy hoạch lại thì cũng chỉ là dân thường mà thôi!

Thượng tá việc gì phải tự rước nhục?

Cùng lắm thì mỗi ngày mang đồ hộp với dịch dinh dưỡng lên đây cũng đủ rồi mà?

Nhưng tâm tư của thượng tá, anh ta chưa bao giờ đoán nổi.

Huống chi thượng tá cực kỳ tối kỵ chuyện thuộc hạ chất vấn quyết định của mình, những gì anh đã quyết, không ai được phép thay đổi.

Lúc này Bạch Tô mới hài lòng quay về cô nhi viện, đóng cửa lại.

Bên trong mấy đứa nhỏ đang ăn sáng.

Mặt sói con đã trắng trẻo hơn nhiều, vết sẹo bên mắt trái nhỏ đi trông thấy, mí mắt có vẻ sắp mở ra được.

Bạch Tô nhìn nó: “Sau này Lục thượng tá sẽ thường lên giám sát thi công, Bạch Tiểu Lang, sau này con lo phần cơm cho anh ta.”

Bạch Tiểu Lang là cái tên cô đặt cho sói con.

Trước kia nguyên chủ để hành hạ nó, bắt mọi người gọi nó là chó con. Nay đã muốn cắt đứt quá khứ, đương nhiên cả cách xưng hô cũng phải thay đổi.

Hình thái thú của sói con là một con tiểu tuyết lang toàn thân trắng như tuyết, mà cô họ Bạch, nên đặt cái tên này cho gọn.

Bạch Tiểu Lang gật đầu, tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

Từ khi biết ăn cơm có thể chữa lành vết thương trên người, nó trở thành “nhà vô địch ăn cơm” số một của cô nhi viện.

Bạch Tô trở về phòng, nằm xuống giường, đáy mắt lại vô cùng tỉnh táo.

Lục Đình Yến đã cắn câu.

Cô biết mà… anh ta nhất định sẽ quay lại.

Một người từng đứng ở đỉnh cao, sao có thể cam tâm làm phế vật cả đời? Chỉ cần có một tia hy vọng, anh ta nhất định sẽ nắm chặt lấy.

Nhưng Lục Đình Yến là kẻ cực kỳ cẩn thận.

Nếu cô chủ động lấy lòng, anh ta chắc chắn sẽ đoán ra hôm đó cô cố tình nấu ăn để gây sự chú ý. Nên cô càng cố tình giữ khoảng cách với Lục Đình Yến, anh ta càng dễ buông lỏng cảnh giác, tin rằng cô không có ác ý.