Chương 15

Bạch Tô túm lấy cổ áo cậu ta, lạnh giọng nói: "Nếu ta là con, bây giờ không nên lãng phí thời gian truy cứu, trước tiên phải cứu người về rồi nói tiếp!"

Nhóc sói tức giận muốn gϊếŧ cô, nhưng cũng biết cô nói đúng.

Vì vậy, cậu cố gắng kiềm chế cơn giận, nhớ lại tình huống sáng nay: "Ta không biết bọn chúng là ai, chỉ biết một người trong đó tên là Vương Bưu."

Bạch Tô lướt qua ký ức một chút, đại khái biết là ai rồi.

Cô giơ tay phải, dùng vòng tay thông minh trên tay để báo cảnh sát.

Ở thế giới thú nhân, bọn họ đều liên lạc qua vòng tay thông minh, là sự kết hợp giữa điện thoại và máy tính, sử dụng sóng não, tức là điều khiển bằng ý thức, rất đơn giản.

Hơn nữa, vòng tay của giống đực và giống cái không giống nhau, mặc dù cô là giống cái bị trục xuất, nhưng khi nhận được cuộc gọi báo cảnh sát của cô, Liên bang vẫn sẽ xử lý ưu tiên.

Trong mắt Bạch Tô lóe lên một tia sắc bén, cô kéo nhóc sói dậy: "Đi với ta, cảnh sát Liên bang sẽ mất chút thời gian mới tới, chúng ta đi kéo dài thời gian, ngăn bọn chúng lại trước."

Nhóc sói ngẩn người: "Bà thật sự sẽ cứu bọn họ sao?"

Bạch Tô đã đi tới cửa: "Chờ đám Vương Bưu đưa bọn chúng đến cảng ra biển, thì không cứu được nữa đâu."

Nghe xong, nhóc sói vội vã đuổi theo.

Hai người đến cảng, lúc này Vương Bưu đang đàm phán với một vài thủy thủ, còn mấy thú non bị nhốt trong l*иg, co lại thành một đám, mặt mày tái nhợt vì sợ hãi.

Trên mặt chúng không có vết thương, có lẽ vì muốn bán được giá cao nên Vương Bưu chưa ra tay.

Sói con lo lắng nhíu mày: “Làm sao bây giờ?”

Bạch Tô: “Sao trăng gì? Cứ thẳng tay thôi!”

Sói con: “?”

Cậu chưa kịp phản ứng, Bạch Tô đã lao lên.

“Dừng tay!” Bạch Tô chắn trước l*иg của mấy đứa nhỏ: “Vương Bưu, mày dám buôn người, muốn bán con của tao mà không hỏi ý tao à?”

Vương Bưu thấy cô tới thì cười khẩy: “Haha, mày tự tìm chết à? Mày nợ tao tiền còn muốn trốn nợ! Mấy con thú non này còn chưa đủ gán nợ đâu?”

Nói xong, hắn định đẩy Bạch Tô sang một bên.

Bạch Tô ôm chặt lấy l*иg: “Đây là con của tao, tao không bán! Vương Bưu, mày dám làm hại chúng, tao sẽ liều mạng với mày!”

Cô vừa ra hiệu cho Sói con, vừa xắn tay áo lao lên cấu xé mặt Vương Bưu và hai tên thủy thủ, dáng vẻ như một mụ đàn bà thô lỗ.

Sói con nhân lúc hỗn loạn, vội vàng chạy tới cởi bỏ sợi dây trên l*иg, giải cứu mấy đứa nhỏ.