Ánh mắt y sáng rực nhìn Trình Nam, như muốn khắc sâu bóng hình người ấy lần cuối vào tim.
Rồi ánh mắt y khẽ lướt đến cây trâm ngọc cài trên tóc Trình Nam, đó là quà sinh nhật năm xưa y tặng, tuy mẫu mã nay đã lỗi thời, vậy mà người ấy vẫn luôn mang theo bên mình.
Đỗ Tư Niên im lặng một lúc, rồi khẽ nói: “Phải biết tự chăm sóc bản thân. Sau này… tìm một mối nhân duyên khác, trong phòng ngủ còn ít tiền tích cóp, trong thư phòng tranh chữ trên tường cũng có chút giá trị.”
“Nếu không xoay xở được thì về quê mà sống, mấy năm nay theo ta, đã khiến ngươi chịu nhiều thiệt thòi rồi. Trở về, tìm một người thực lòng yêu thương ngươi, sống một đời bình an. Chỗ tích góp kia, sống cả đời cũng không thiếu…”
“Nói đến đây thôi, từ nay về sau…”
“Không được!”
Trình Nam ngắt lời, kiên quyết.
Đỗ Tư Niên cúi đầu nhìn người đối diện, gương mặt Trình Nam vẫn kiên định, nhưng ẩn chứa trong đó là muôn vàn tủi hờn chưa nói ra.
Phải rồi, theo y từng ấy năm, cậu chịu không ít tủi nhục. Giờ lại bị liên lụy trở thành phu lang của một tội thần. Dù nhờ có thánh chỉ ban riêng mà y giữ được tính mạng, người nhà không bị liên lụy, nhưng trong lòng vẫn thấy áy náy.
Trình Nam ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn Đỗ Tư Năm chan chứa dịu dàng.
“Ta nói là ta không cần! Ta không cần mấy thứ chàng để lại, không cần tranh chữ gì hết, cũng không cần đi tìm phu quân mới. Ta chỉ cần chàng thôi!”
Trình Nam bỗng không kìm được nước mắt, bật khóc nức nở như đứa trẻ.
“Chàng không hiểu đâu… Ta thật sự chẳng cần gì cả. Điều duy nhất ta mong muốn chỉ là được ở bên cạnh chàng. Chàng là phu quân của ta. Chúng ta nên ở bên nhau, mãi mãi bên nhau mới phải!”
Nói rồi, Trình Nam ôm chầm lấy Đỗ Tư Niên, vòng tay siết chặt như sợ người kia sẽ biến mất bất cứ lúc nào.
Đỗ Tư Niên đứng lặng, một lúc lâu không biết phải nói gì.
Y từng nghĩ… người thân duy nhất là đệ đệ lại căm hận mình. Từng nghĩ người phu lang kết tóc bao năm cũng chỉ là gượng ép, giữ lễ nghĩa bề ngoài.
Nhưng giờ đây… người ấy lại đứng trước mặt y, khóc đến xé lòng, chỉ xin được ở bên y, cùng sống cùng chết…
Trong lòng y bỗng chốc dâng lên cảm xúc không tên, tựa như là hoảng loạn, lại như là khát khao. Y đưa tay ôm lấy vòng eo mảnh mai của phu lang, siết chặt đến mức như muốn khắc sâu người này vào xương tủy, giọng khàn khàn mà dứt khoát: “Được!”
“Từ nay về sau, ta và em… chỉ có em. Chúng ta, mãi mãi ở bên nhau.”
Trình Nam nghe vậy, cả người như chấn động, niềm vui trong lòng trào dâng mãnh liệt đến mức vượt qua hết thảy khổ đau, tủi nhục trước kia.
“Cẩn thận!”
Một tiếng hét thất thanh từ một vị quan binh cảnh giác vang lên nhưng đã quá muộn. Một loạt mũi tên xé gió bay đến, xuyên qua thân thể hai người đang ôm chặt lấy nhau, rõ ràng là có kẻ muốn gϊếŧ người diệt khẩu.
Đỗ Tư Niên còn chưa kịp phản ứng, thì đã nghe thấy Trình Nam trong vòng tay mình, dùng hết sức ôm chặt hơn, giọng khẽ khàng mà kiên định: “Phu quân, chàng xem, chúng ta thật sự đã được ở bên nhau mãi mãi rồi.”
“Kiếp sau… chúng ta vẫn phải làm phu phu, được không?”
Trình Nam vừa dứt lời thì liền phun ra một ngụm máu tươi. Đỗ Tư Niên cảm thấy ngực mình ướt lạnh, có thứ gì đó nóng rực chảy ra, như thiêu đốt l*иg ngực.
Hốc mắt y đỏ lên, lệ trượt dài trên má. Giọng nói nghẹn ngào run rẩy: “Được… kiếp sau… chúng ta nhất định phải ở bên nhau…”
Vừa nói xong câu ấy, y liền ôm chặt lấy phu lang đã lạnh dần trong tay, rồi cả hai cùng đổ xuống đất. Trong cơn đau đớn khôn cùng, y nhắm mắt lại chỉ còn mong rằng kiếp sau, họ vẫn có thể nắm tay nhau, sống trọn một đời bình yên.
Quan binh đứng xung quanh đều im lặng, họ thừa biết vụ này là mệnh lệnh từ trên cao, phải diệt khẩu. Nhưng đối mặt với cảnh tượng ấy, cũng chỉ có thể lặng lẽ thở dài. Cuối cùng, họ cùng nhau đem hai người chôn cất chung một nấm mộ ở sườn núi gần đó, rồi rời đi, trong lòng chỉ còn lại cảm khái về thế thái nhân tình, ấm lạnh vô thường.
Mà ở nơi không ai chú ý, máu từ tim của Đỗ Tư Niên và Trình Nam hòa quyện vào nhau, nhỏ giọt lên chiếc ngọc trâm rơi trên mặt đất, chiếc trâm mà Trình Nam luôn mang theo bên mình. Ngọc trâm bỗng phát ra ánh sáng dị thường, rồi tan vào lòng đất.
“Khụ… khụ khụ!”
Đỗ Tư Niên dần dần tỉnh lại trong cảm giác như bị nghẹt thở. Có người đang ấn mạnh lên l*иg ngực y, không lâu sau, y ho khan dữ dội, phun ra một ngụm nước. Hô hấp dần trở nên dễ dàng hơn, đầu óc cũng tỉnh táo trở lại.