Trong phòng, mấy tên quan binh nhìn nhau, vẻ mặt đầy khó hiểu. Bọn họ chưa từng gặp ai bị bắt mà lại vội vã đến mức không thu dọn bất cứ thứ gì, cứ thế chấp nhận ra đi.
Thường thì có rất nhiều người sẽ cố gom góp vàng bạc, những vật quý giá mang theo để sau này còn có thể sống tốt hơn một chút. Hoặc ít nhất cũng tìm cách kéo dài thời gian, tranh thủ tìm người giúp đỡ, chạy chọt quan hệ để thoát thân. Nhưng người trước mặt bọn họ bây giờ lại là lần đầu tiên họ gặp được kiểu như vậy.
Dáng vẻ ấy, thực sự rất giống một người đã không còn chút hy vọng sống.
Vụ án thiếu nữ bị hại đang gây chấn động kinh thành, đến cả những binh lính nhỏ bé như bọn họ cũng hiểu rõ, chắc chắn là do một vị công tử nhà quyền quý nào đó gây ra.
Bởi lẽ bọn họ đều biết, đám người đó thường xuyên tụ họp, tùy tiện giở trò với những cô gái nhà lành, làm loạn rồi để quan phủ đứng ra giải quyết hậu quả. Những cô gái ấy phần lớn đều từng bị đám công tử để mắt tới, chỉ là chưa đến mức thực hiện được hành vi gì, và cuối cùng người phải chịu khổ vẫn luôn là những bách tính bình dân, không hề hay biết, cũng chẳng có cách nào để tự bảo vệ mình.
Nhưng cho dù có biết rõ sự thật, ai lại dám mở miệng nói ra? Dân thường vốn không muốn tự chuốc lấy thị phi, huống chi người nhà của những cô gái kia đều đã nhận tiền bịt miệng rồi.
Dù sao thì bọn họ chỉ là những người làm theo lệnh triều đình, phạm nhân có tội hay không, họ cũng không tiện hỏi nhiều. Nghĩ lại, nếu dẫn người đi sớm thì cũng có thể sớm quay về nghỉ ngơi. Vì thế, mấy quan binh dẫn đầu tiến lên, đưa gông xiềng vào tay Đỗ Tư Niên.
“Đắc tội.” Một người nói khẽ.
Nhìn Đỗ Tư Niên mặc một thân quan phục, quan binh này không khỏi có chút cảm khái. Trước giờ hắn vốn chẳng bao giờ có cơ hội tiếp xúc với những người như thế, vậy mà giờ lại tận tay áp giải, kết cục thật khiến người ta thổn thức.
Đỗ Tư Niên chỉ khẽ lắc đầu, lặng lẽ theo họ rời khỏi Đỗ phủ.
Vừa bước ra khỏi cổng lớn, đã có vô số dân chúng đứng chật ních bên ngoài, chen nhau nhìn vào. Không biết có ai cố tình lan truyền tin tức hay không, mà trước cửa phủ đã tụ tập một đám đông. Mọi người thi nhau ném trứng thối, rau hỏng về phía y, miệng mắng không ngừng nghỉ.
Vài tên quan binh cất giọng lạnh lùng quát tháo để ngăn cản đám đông, nhưng vài người làm sao ngăn được hàng trăm bá tánh? Sau khi nhận ra việc can thiệp là vô ích, bọn họ đành phải vội vã đưa Đỗ Tư Niên chạy nhanh ra khỏi thành.
Khi cả nhóm thoát được ra khỏi cổng thành trong cảnh tượng hỗn loạn, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nhìn lại, Đỗ Tư Niên đã sớm tiều tụy không còn hình dạng, trên người lấm lem, nhưng y lại không tỏ ra bất cứ phản ứng gì.
Nhớ lại lời của vị đại nhân họ Lý khi nãy, nghĩ đến cảnh một người từ thiên đường rơi xuống địa ngục mà lại là do chính tay đệ đệ ruột của mình đẩy xuống, khiến mấy tên quan binh cũng không khỏi dâng lên chút lòng thương xót.
“Chờ đã…! Chờ một chút!”
Một tiếng gọi vang lên từ phía sau làm cả nhóm giật mình. Đám quan binh còn tưởng rằng dân chúng nổi giận đã đuổi theo đến tận ngoài thành, suýt nữa thì hoảng hốt kéo Đỗ Tư Niên chạy tiếp.
Còn chưa kịp phản ứng gì, Đỗ đại nhân – vốn nãy giờ vẫn luôn im lặng như không có cảm xúc, bỗng nhiên quay ngoắt người lại khi nghe thấy tiếng gọi.
Chỉ thấy một người ca nhi cao gầy đang chạy nhanh về phía họ, vừa chạy vừa lớn tiếng gọi: “Chờ đã! Phu quân!”
Chỉ trong chớp mắt, Trình Nam đã chạy đến trước mặt Đỗ Tư Niên.
Nhìn thấy dáng vẻ thê thảm, tiều tụy của Đỗ Tư Niên, đôi mắt vốn đã đỏ hoe của Trình Nam càng không kìm được mà tuôn trào nước mắt như chuỗi hạt ngọc đứt dây.
Cậu rút khăn tay từ trong ống tay áo ra, nhẹ nhàng lau đi những vết bẩn trên mặt Đỗ Tư Niên, giọng nghẹn ngào run rẩy: “… Sao chàng lại thành ra thế này?”
Đỗ Tư Niên khẽ cất tiếng, giọng khàn đặc.
Gương mặt vốn luôn điềm tĩnh, giờ phút này cũng không giấu được xúc động. Phu lang của y đã đến, người ấy mắt đỏ hoe, rơi lệ vì y. Trong lòng y cũng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên.
“Ta đã gả cho phu quân, thì hiển nhiên phu quân đi đến đâu, ta cũng sẽ theo đến đó.”
“Sống chết có nhau.”
Đỗ Tư Niên sững người. Một nỗi chua xót dâng lên trong lòng, sau đó lại hóa thành một nụ cười nhẹ nhàng, như đã buông xuống được tất cả.