Chương 5: Phản bội (1)

Y quyết định, lần tới sẽ đích thân tới thăm người nhà của nạn nhân một lần nữa. Dù biết rất có thể họ đã bị thế lực đứng sau vụ án uy hϊếp hoặc thao túng, y vẫn muốn thử lại lần nữa. Chỉ cần có thể lấy được chút manh mối cũng tốt, còn hơn là cứ như ruồi không đầu, lạc phương hướng mà xoay vòng vô định.

Đỗ Tư Niên vừa nghĩ vừa rảo bước về nhà, trong tay nắm chặt gói vải bọc áo khoác mới. Nghĩ đến dáng vẻ phu lang mặc chiếc áo ấm lông dày ấy, khóe môi y bất giác cong lên nụ cười nhẹ, bước chân cũng thêm phần gấp gáp.

Khi y về đến phủ, trên người còn mang theo gió tuyết, trông thấy trước cửa không có ai đứng đón như mọi khi, liền không bận tâm mà đẩy cửa bước vào. Chưa đi tới sảnh chính, y đã không giấu nổi vui mừng, cao giọng gọi: “Phu lang, ta mua áo khoác cho ngươi rồi! Mau ra thử xem có vừa không!”

Vừa nói, y vừa đẩy cánh cửa lớn bước vào đại sảnh. Trong phòng đèn dầu sáng rực, nhưng người đang ngồi trên giường thấp không phải là người phu lang dịu dàng, từ trước tới nay luôn im lặng an phận của y.

Người ngồi đó lại chính là Lý Quan – Lễ Bộ Thượng thư với vẻ mặt âm trầm. Bên cạnh hắn là hai tên thái giám mặt mũi trắng trẻo, có vẻ như từ trong cung tới, nhưng lại không phải vị tổng quản đại thái giám quen thuộc mà Đỗ Tư Niên thường thấy. Hai bên còn có vài binh lính đeo đao, khuôn mặt đều lạ hoắc.

Trong lòng Đỗ Tư Niên trầm xuống, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chậm rãi nói: “Không biết Lý đại nhân hôm nay có việc gì, lại dám tự ý xông vào phủ của mệnh quan triều đình như vậy?”

Lý Quan cười nhạt, ánh mắt đầy khinh thường quét qua người Đỗ Tư Niên, đặc biệt là dừng lại ở gói đồ trong tay y, rồi bật cười ra tiếng. Hắn đứng dậy, điềm nhiên nói lớn: “Thánh thượng có chiếu, tội thần Đỗ Tư Niên còn không mau quỳ xuống tiếp chỉ!”

Nghe vậy, trong lòng Đỗ Tư Niên liền dâng lên dự cảm chẳng lành. Y lập tức đoan chính quỳ xuống, cung kính nói: “Thần Đỗ Tư Niên xin tiếp chỉ.”

Thấy Đỗ Tư Niên đã quỳ, Lý Quan mới bắt đầu lớn tiếng tuyên đọc thánh chỉ.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế ban chiếu rằng: Hộ Bộ Thượng thư Đỗ Tư Niên cấu kết phạm tội, nhẫn tâm hãm hại hơn mười thiếu nữ lương thiện trong kinh thành, lại còn lợi dụng chức quyền che đậy hành vi tội ác, ép buộc người nhà các nạn nhân không được kêu oan. Hành xử vô nhân đạo, làm quan thất đức, chứng cứ đã rõ rành rành, trẫm vô cùng thất vọng và đau lòng.”