Khi xe ngựa dừng lại trước phủ, Đỗ Tư Niên đã thấy Trình Nam – phu lang của mình đứng chờ trước cổng. Hai người đã thành thân hơn mười năm, dù chưa từng có con cái, cũng bởi vì sức khỏe của Đỗ Tư Niên vốn yếu, nhưng Trình Nam chưa bao giờ oán trách. Mọi việc trong nhà đều được cậu chăm lo chu đáo, đâu vào đấy.
Đã có lúc Đỗ Tư Niên nghĩ, nếu cả đời này có thể cùng đệ đệ và phu lang sống bên nhau bình an, thì dù quan trường có gian nan thế nào, y cũng chịu được. Chỉ cần gia đình bình yên, hạnh phúc, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Vừa bước xuống xe ngựa, y đã thấy phu lang bước tới đón, đưa cho y chiếc lò sưởi cầm tay. Miền Bắc đang vào đông, lạnh thấu xương, và cứ mỗi lần y tan triều trở về là Trình Nam lại chuẩn bị sẵn lò sưởi ấm, kiên trì đứng chờ. Dù Đỗ Tư Niên đã nhiều lần dặn không cần phải đứng ngoài trời lạnh đợi nhưng cậu vẫn không thay đổi.
Thấy tai phu lang đỏ ửng lên vì lạnh, Đỗ Tư Niên không khỏi dịu giọng khuyên nhủ, giọng nói đầy quan tâm: “Phu lang, đừng ngày nào cũng đứng ngoài cổng chờ ta như vậy. Gần Tết rồi, trời càng lúc càng lạnh, ngươi nên ở trong nhà nghỉ ngơi cho ấm, đừng ra ngoài nhiều quá.”
Nghe phu quân của mình nói vậy, hàng mi Trình Nam khẽ run, khuôn mặt hiện lên chút buồn bã.
Cậu nhỏ giọng đáp, như tiếng muỗi kêu: “Ừm.”
Đỗ Tư Niên nhìn dáng vẻ ấy của phu lang, trong lòng càng thêm nghi hoặc, rõ ràng chỉ là một lời nhắc nhở quan tâm, nhưng sao lại khiến cho đối phương có vẻ buồn như thế? Nhưng thấy Trình Nam im lặng, y cũng không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ nắm tay cậu đi vào phủ.
Nghĩ đến chuyện ấy, Đỗ Tư Niên quyết định: Nếu phu lang cứ khăng khăng đứng chờ ngoài cửa, thì y phải đặt ngay cho cậu một chiếc áo khoác thật ấm ở tiệm Cẩm Tú Các – nơi gần đây đang nổi tiếng đến mức cả những kẻ thô kệch như y cũng nghe đến danh. Dù cậu muốn chờ y đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không thể để phu lang phải chịu lạnh.
…
Trời đông rét mướt, ngày ngắn đêm dài, thời gian trôi qua lúc nào không hay. Một mình Đỗ Tư Niên dạo bước trên đường, tay cầm bộ quần áo mới mua cho phu lang, tuyết rơi trắng xóa phủ đầy vai áo.
Mấy ngày nay, con đường điều tra vụ án đầy rẫy trắc trở. Những manh mối ban đầu tưởng như đã nắm được lại bị người ta cố ý che giấu, khiến mọi hướng điều tra đều rơi vào ngõ cụt.