Ông nghiêm mặt ra lệnh: “Truyền lệnh của ta, Lễ Bộ Thượng thư Lý Quan, vì hành vi chống đối mệnh lệnh của Hoàng đế, bị phạt ba tháng lương. Hộ Bộ Thượng thư Đỗ Tư Niên kiêm sứ thần đặc biệt của ta, được giao nhiệm vụ phối hợp với Đại Lý Tự để làm rõ vụ án thiếu nữ bị hại. Hạ triều!”
Nói xong, Hoàng đế đứng dậy, không quan tâm đến những lời bàn tán phía sau của các quan lại trong triều, rồi rời triều về cung.
Đỗ Tư Niên nhìn theo Hoàng đế được thái giám đỡ rời đi, trong lòng khẽ thở dài.
Lý Quan và những người kia khiến Hoàng đế tức giận, nhưng cuối cùng chỉ bị phạt ba tháng lương là xong chuyện. Dù sao thì thế lực của các gia tộc quyền quý cũng quá mạnh, ngay cả Hoàng đế cũng khó mà ép được.
“Hoàng thượng đã lớn tuổi rồi, không còn đủ sức để trấn áp mấy thế lực lớn kia nữa.” Y thầm nghĩ.
Lần này, y được chọn làm sứ thần đặc biệt, thậm chí còn được giao quyền can thiệp vào Đại Lý Tự. Rõ ràng là Hoàng đế muốn mượn tay y để lên tiếng với các gia tộc: Dù sao trong triều vẫn còn người đại diện cho uy quyền của Hoàng đế.
Ngoài hành lang, có tiếng thì thầm bàn tán: “Không biết sao Hoàng thượng lại tin tưởng Đỗ Tư Niên đến vậy. Trước đây phá lệ giữ hắn ở Hộ Bộ đã là ưu ái lắm rồi, giờ còn cho can thiệp cả chuyện xét xử án lớn…”
“Hừ, xem đắc ý được bao lâu? Bây giờ đang có Hoàng thượng chống lưng, còn sau này thì chưa chắc!”
Người vừa lên tiếng khi nãy là một người trong họ Lý, cũng là thân tín bên cạnh Lý Quan. Hắn cảm thấy những lời mình vừa nói sẽ khiến Lý Quan hả giận, nên tỏ vẻ lấy lòng, nhìn sang dò xét phản ứng của Lý Quan.
Nhưng chỉ thấy sắc mặt Lý Quan tối sầm, ánh mắt đầy ác ý nhìn chằm chằm bóng lưng Đỗ Tư Niên đang rời đi. Gương mặt hắn lúc này không còn dáng vẻ của một văn nhân mà đầy sát khí, thấp giọng nói: “Hắn chẳng đắc ý được bao lâu đâu… chỉ còn mấy ngày nữa thôi…”
Người họ Lý kia thấy bộ dạng của Lý Quan thì cũng rùng mình, trong lòng bắt đầu sợ hãi, âm thầm tự nhủ sau này tuyệt đối không được đắc tội với người này.
Giữa trưa, ánh nắng gay gắt, Đỗ Tư Niên — một vị quan nổi tiếng liêm khiết nhiều năm nay, dù đã đến tuổi ổn định sự nghiệp nhưng ở kinh thành cũng chỉ mua được một ngôi nhà nhỏ, trong nhà có hai ba người hầu, người thân cũng chỉ có một người đệ đệ và một vị phu lang sống rất kính trọng nhau như khách quý trong nhà.