Đỗ Tư Niên suy nghĩ một chút. Chuyện cưới hỏi này liên quan đến thể diện, không thể làm qua loa được, kẻo người ta lại nghĩ mình không coi trọng Trình Nam.
“Vậy thì cứ chuẩn bị cho tươm tất một chút đi! Cũng làm phiền Vương thẩm giúp ta xem thử cần mua những gì cụ thể, số lượng bao nhiêu, để mai chi ta lên huyện thành mua cho đầy đủ.”
Vương Thúy Quyên nghe vậy liền gật đầu liên tục: “Được được, mấy việc nhỏ này cứ để ta lo.”
Bà thấy mình đã nói xong những chuyện quan trọng cần bàn, liền đứng dậy chuẩn bị về. Dù tuổi của bà và Đỗ tú tài chênh lệch khá nhiều, nhưng dù sao y cũng là trai tráng độc thân ở một mình, hai người không tiện ở lại trò chuyện quá lâu.
Vừa thấy Vương Thúy Quyên định rời đi, Đỗ Tư Niên vội đưa tay ra giữ lại, nói: “Vương thẩm, thẩm đợi một chút đã, ta còn có một cây bút lôиɠ ʍυốn gửi cho Ngọc Phong. Vừa hay hôm nay thẩm tới, tiện tay nhờ thẩm mang giúp luôn.”
Vừa nói, Đỗ Tư Niên liền đứng dậy, đi vào phòng trong lấy ra một cây bút lông cùng một gói bánh đường tô vừa mới mua. Cây bút lông này được làm rất tinh xảo, cán bút khắc từ gỗ tốt, lông bút thì được làm từ lông dê mềm mại.
Vương Thúy Quyên nhìn chằm chằm vào cây bút, dù không rành về bút lông, bà cũng nhận ra đây là bút tốt, rõ ràng chất lượng cao hơn hẳn mấy cây bút bình thường mà con trai bà dùng hằng ngày.
Chỉ nghe Đỗ Tư Niên nhẹ nhàng giải thích: “Đây là cây bút mà năm đó, khi ta đỗ tú tài, quan huyện ban thưởng. Tổng cộng có ba cây, ta muốn tặng đệ Ngọc Phong một cây, để đệ ấy luyện chữ đỡ vất vả hơn. Còn đây là gói bánh đường tô, mai phiền thẩm khi đến Trình gia giúp ta gửi cho Nam ca nhi.”
“Ai chà, Đỗ tú tài, làm sao ta có thể nhận những thứ quý giá như thế này được chứ!”
Vương Thúy Quyên ngoài miệng thì khách sáo từ chối, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi cây bút lông trong tay Đỗ tú tài. Mắt bà như sáng rực lên, đây là quà mà quan huyện ban thưởng đó!
Cả đời bà còn chưa từng được gặp quan huyện, huống gì là được cầm đồ của ngài ấy ban!
“Vương thẩm, thẩm cứ nhận lấy đi! Cây bút này là ta tặng cho đệ Ngọc Phong, đệ ấy học hành chăm chỉ, có cây bút tốt thì càng có thêm trợ lực. Thẩm đừng khách sáo nữa!”
“Ai chà, vậy thì được rồi… Thế thì thay mặt Ngọc Phong, ta cảm ơn Đỗ tú tài nha!”
Vương Thúy Quyên thấy không thể từ chối thêm, lại sợ Đỗ tú tài đổi ý thật, vội vàng nhận lấy cây bút lông và gói bánh đường tô, nét mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
Vẻ mặt vui mừng của Vương Thúy Quyên không giấu được mà lộ rõ ra ngoài. Bà cúi đầu ngắm kỹ cây bút lông do quan huyện ban tặng, nét mặt hiện lên vẻ như không dám tin vào may mắn của mình, giống như được ban ơn bất ngờ.
Lúc lấy lại tinh thần, bà nghiêm túc nói với Đỗ Tư Niên: “Đỗ tú tài, ngươi cứ yên tâm! Chuyện hôn sự của ngươi với ca nhi kia, ta đảm bảo sẽ làm đến nơi đến chốn, tuyệt đối không để xảy ra bất kỳ sơ suất nào. Nếu có ai dám tung tin đồn bậy bạ hay làm loạn, tức là động tới Vương Thúy Quyên này!”
“Vậy thì ta xin cảm ơn thẩm.”
Vương Thúy Quyên nghe vậy liền xua tay: “Khách sáo gì chứ! Giờ cũng không còn sớm, Đỗ tú tài lo về nấu cơm nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta cũng phải về đây.”
“Vậy để ta tiễn thẩm một đoạn.”
Tiễn Vương Thúy Quyên ra về xong, Đỗ Tư Niên cũng quay vào nhà thu xếp lại những món đồ vừa mua về.
Đối với Vương Thúy Quyên mà nói, được tặng thứ gì xa xỉ cũng không bằng một món đồ hữu ích dành cho đứa con trai mà bà luôn canh cánh trong lòng. Còn với Đỗ Tư Niên, việc tặng quà thế này cũng là một điều tốt ai cũng vui vẻ, lại giúp cho chuyện hôn sự thuận lợi hơn.
Còn về phía Vương Thúy Quyên, bà hớn hở quay về nhà. Vừa bước vào cửa liền gọi to: “Ngọc Phong! Ngọc Phong! Mau ra xem mẹ mang gì về cho con này!”
Đỗ Ngọc Phong đang ở trong phòng đọc sách, nghe tiếng gọi lớn của mẹ thì chỉ biết lắc đầu bật cười bất đắc dĩ.
Mẹ của hắn vốn là người cứ hễ đυ.ng đến chuyện của con trai là lại sốt sắng, xúc động, mà cũng vì quá yêu thương nên hay lo nghĩ quá mức. Nhưng sự yêu thương và quan tâm chân thành ấy luôn khiến Ngọc Phong vô cùng cảm động.
Hắn đứng dậy bước ra ngoài, mở cửa phòng rồi hỏi: “Có chuyện gì vậy mẹ? Chẳng phải mẹ tới nhà Đỗ tú tài để bàn chuyện sao? Sao còn mang đồ về?”
Vừa thấy đứa con trai út của mình, Vương Thúy Quyên đã tươi cười rạng rỡ, vui vẻ đáp: “Đúng rồi, mẹ vừa từ nhà Đỗ tú tài về đó! Y nhờ mẹ mang về cho con một cây bút lông!”