“Hồi mới mười mấy tuổi đã biết cầm dao mổ heo, thậm chí còn từng cầm dao đuổi đánh mấy gã trai tráng trong thôn chạy khắp nơi!”
“Chưa hết đâu…”
Nói đến đây, Vương Thúy Quyên len lén liếc nhìn Đỗ Tư Niên một cái, thấy sắc mặt y vẫn bình tĩnh không có gì khác thường, bà mới tiếp tục: “Hơn nữa, cái ca nhi đó lại cao lớn, vạm vỡ, trong nhà chỉ có một người cha già, đã chẳng làm được việc gì rồi. Mỗi mùa vụ đến, đều là một mình Nam ca nhi xuống ruộng làm hết mọi việc.”
“Da vốn đã không trắng, còn ngày nào cũng ra đồng phơi nắng, nên da dẻ càng đen sạm lại, nhìn xa cứ tưởng là một gã trai khỏe mạnh!”
“Nhưng mà ta đã giúp Đỗ tú tài điều tra rồi thì nhất định phải làm cho rõ ràng mọi chuyện. Sau đó ta lại đi hỏi thêm mấy người trong thôn tuy họ nói có hơi vòng vo, nhưng đại khái ý đều giống nhau.”
“Chưa yên tâm, ta còn lén đi ngang qua nhà của cái cậu ca nhi đó nhìn một chút. Vừa hay thấy hắn đang chẻ củi trước sân, đúng là cao lớn vạm vỡ thật! Tay áo xắn lên, ta đứng cách xa thế mà còn nhìn rõ được cánh tay rắn chắc của cậu ta!”
Nói tới đây, Vương Thúy Quyên liền chuyển sang giọng điệu khuyên răn đầy thiện ý: “Ta nói thật cho ngươi nghe này Đỗ tú tài, ngươi là người nho nhã, tử tế, lại có tiền đồ… Hà tất gì phải cưới một ca nhi như vậy làm gì cho khổ?”
“Nếu là vì báo ơn, thì chỉ cần tặng quà hậu hĩnh một chút, hai nhà qua lại thân thiết là được rồi! Chứ ta thấy cái ca nhi đó thật sự không xứng với ngươi đâu.”
Đỗ Tư Niên nghe vậy thì nhíu mày, nghiêm túc nhìn Vương Thúy Quyên, nói: “Vương thẩm, thẩm đã vì ta mà vất vả tìm hiểu, ta thật sự rất cảm kích. Nhưng về chuyện ca nhi đó ta nhất định sẽ cưới.”
“Thật lòng mà nói, trước kia ta đã chú ý đến người đó rồi. Một người cần cù chịu khó, phụ thân mất sớm cũng không than thân trách phận, trái lại một mình gánh vác cả gia đình mà không oán không than. Ta thấy đó là tấm gương hiếu thuận, lương thiện, càng thêm khâm phục và quý trọng.”
“Dù người ngoài có nói thế nào, trong lòng ta, người ấy vẫn tốt đẹp nhất. Chúng ta đã có duyên từ kiếp trước, nên kiếp này người ấy mới cứu ta một mạng, coi như là nối lại duyên phận, ta nhất định phải trân trọng.”
“Vương thẩm, cho dù người ngoài nói gì về cậu ấy, ta cũng nhất định phải cưới. Mong thẩm giúp ta làm mối, thay ta đến cầu hôn.”
Vương Thúy Quyên vốn không phải người lạnh lùng, nghe Đỗ Tư Niên nói vậy, trong lòng cũng mềm lại. Bà nghĩ đến chuyện nhà Nam ca nhi đó không còn ai là đàn ông, nếu tính tình không mạnh mẽ một chút thì làm sao sống nổi ở cái thời buổi này?
Nghĩ đến hoàn cảnh đáng thương của Nam ca nhi, lại nghe người khác nói này nói nọ, bà càng thấy cảm động vì Đỗ tú tài thật sự là người có tình nghĩa sâu nặng, không như người thường.
Bà thầm nghĩ: Nam ca nhi này mà lấy được Đỗ tú tài, đúng là phúc ba đời mới gặp được người chồng như vậy!
Nghĩ vậy, bà xúc động nói: “Được rồi! Nếu ngươi đã quyết như vậy, thì Vương Thúy Quyên ta nhất định sẽ giúp ngươi lo liệu chuyện này cho tốt. Ngày mai ta sẽ đến nhà họ Trình một chuyến, trước hết báo trước chuyện ngươi muốn đến cầu hôn, rồi bàn xem ngày nào là ngày lành để ngươi mang lễ đến cho đàng hoàng. Như vậy bên họ cũng có thời gian để chuẩn bị.”
Vương Thúy Quyên nói xong thì quay sang hỏi Đỗ Tư Niên: “Không biết Đỗ tú tài dự định chuẩn bị khoảng bao nhiêu bạc cho lễ cầu hôn? Để ta còn tiện sắp xếp cho chu đáo.”
Đỗ Tư Niên hơi ngẩn ra rồi hỏi lại: “Vương thẩm, thông thường thì phải tốn bao nhiêu tiền vậy?”
Bởi vì trong trí nhớ kiếp trước, chuyện cưới xin đó vốn là một mình y mang ít gà vịt đơn giản đến nhà người ta là xong, đâu có gì rườm rà. Không ngờ rằng, dù không có cha mẹ đi cùng thì cũng phải có bà mối đến chính thức cầu hôn, mà lễ vật đi kèm cũng có những quy định riêng. Lần này y không muốn sơ suất chút nào.
Vương Thúy Quyên chậm rãi giải thích: “Thông thường thì tốn tầm ba đến năm trăm văn tiền. Ta phải chuẩn bị gà vịt, thịt cá, trứng, đường, rồi thêm vài xấp vải tốt nữa. Nếu muốn chu đáo hơn thì cộng thêm tầm 300 văn gọi là tiền trợ cấp.”
“Dù sao thì đây cũng mới chỉ là lễ cầu hôn thôi, không cần làm quá long trọng. Quan trọng là sau này nếu cưới hỏi thành công, thì mới thực sự tốn kém nhiều!”