Chương 27: Tiệm sách (3)

Chưởng quầy Mạnh vẫn luôn tưởng y chỉ là một tú tài trẻ tuổi cặm cụi học hành, tính tình trầm lặng, không hơn không kém.

Dù sao tiệm sách của ông ta và đại ca mở ra cũng đã nhiều năm, lại có một chi nhánh ở tận tỉnh thành, người tài giỏi, mánh khóe lỏi đời ông ta cũng đã gặp qua không ít.

Tuy nói người đọc sách trong huyện thành không nhiều, phần lớn chỉ là biết mặt chữ, nhưng chưởng quầy Mạnh từng lăn lộn ở tỉnh thành, gặp qua không ít danh nhân tài tử, mắt nhìn người cũng không tệ.

Vì thế dẫu trước kia thấy Đỗ Tư Niên là một tú tài trẻ tuổi, dung mạo tuấn tú, có phần khác biệt với người thường, thì trong lòng cũng chỉ xem như kính trọng đúng mực, không đến mức đặc biệt coi trọng hay tiếp đón ân cần.

Nhưng hôm nay sau khi nghe được ý kiến của Đỗ tú tài, bất kể kế sách này có hiệu quả lớn hay không, chỉ riêng phần tầm nhìn cùng với suy nghĩ của đối phương, ông ta đã âm thầm đánh giá lại người trẻ tuổi này.

Trong lòng đã sớm tính toán, chưởng quầy Mạnh nở nụ cười ôn hòa, quay sang nói với Đỗ Tư Niên: “Đỗ tú tài, lần này ngài giúp ta nghĩ được kế hay, Mạnh mỗ ta thật sự cảm kích trong lòng. Tuy ta chẳng phải là người có thân phận gì lớn lao…”

Ông ta hơi dừng lại một chút, ánh mắt sáng lên, tiếp tục nói: “Nhưng nếu như cách này thực sự có hiệu quả, khiến thoại bản trong tiệm ta bán chạy trở lại. Mạnh Toàn Đức ta xin hứa, nhất định sẽ tặng cho Đỗ tú tài mười lượng bạc để tỏ lòng cảm tạ!”

Lời này nghe thì dễ chịu thật đấy nếu như thành công, mười lượng bạc là một món hậu tạ không nhỏ; mà nếu không thành, cùng lắm cũng chỉ là để tiểu nhị vất vả hơn đôi chút, làm thêm vài cái kệ, đặt thêm cái rương mà thôi. Chẳng tổn thất gì lớn.

Nhưng nếu thật sự thành công, thì chút bạc đó cũng chẳng đáng gì so với lợi ích mà họ có được.

“Vậy thì… đa tạ chưởng quầy.”

Đỗ Tư Niên lại chắp tay cảm tạ một cách chân thành. Y thật lòng hy vọng thoại bản của tiệm sách có thể bán chạy, vì y còn muốn nhờ vào đó mà tích góp ít bạc, vun vén cho những ngày tháng sau này…

Hai người, tuy xuất phát điểm có khác nhau, nhưng mục đích lại giống nhau đều mong chuyện này sẽ thành công. Vì vậy, ai nấy đều giữ vẻ hoà nhã, khách sáo vài câu rồi cũng từ biệt nhau.

Đỗ Tư Niên rời khỏi tiệm sách, nhìn lên trời thấy cũng đã xế chiều.

Bỗng nhiên, hình ảnh Trình Nam hiện lên trong đầu, lúc ấy khóc đến thương tâm, nói muốn sống chết cùng nhau.

Lòng y khẽ thắt lại.

Giờ y đã có cơ hội làm lại cuộc đời, mà Trình Nam thì vẫn chưa phải cùng y chịu đựng những đau khổ của kiếp trước…

“Bánh đường tô mới ra lò đây!”

“Bánh đường tô thơm ngon ngọt ngào đây!”

Suy nghĩ vừa dừng lại, Đỗ Tư Niên chợt nghe thấy tiếng rao hàng vọng bên tai.

“Phu lang mình thích ăn đồ ngọt mà…”

Y nghĩ một lát, rồi quyết định mua một phần bánh đường tô, định lát nữa tiện đường ghé qua thôn Vấn Thủy nhờ người mang đến cho Nam ca nhi một phần.

Đỗ Tư Niên ngồi xe bò trở về thôn, vừa tới cổng nhà đã thấy vợ thôn trưởng — Vương Thúy Quyên đang đứng ngay trước cửa.

Vừa thấy y về, bà liền mặt mày rạng rỡ gọi lớn: “Đỗ tú tài!”

Đỗ Tư Niên bước nhanh lại gần, trên mặt nở nụ cười nhã nhặn, đáp lời…

“Vương thẩm, mời thẩm vào trong. Hôm nay ta phải lên huyện thành gấp, không biết thẩm tới chơi, thật ngại quá, để thẩm phải đợi ở ngoài cửa.”

Vương Thúy Quyên nghe Đỗ Tư Niên nói chuyện lễ độ, trong lòng rất hài lòng. Nghĩ tới hôm nay mình đến là để bàn chuyện chính, bà cũng nhanh chóng đi theo y vào nhà.

“Ôi dào, Đỗ tú tài, là tại ta hơi sốt ruột đó mà.”

“Hôm qua nhà ta có người nói đến chuyện của ngươi, sáng nay ta ăn xong bữa trưa liền tranh thủ đi sang đầu phía tây thôn Vấn Thủy dò hỏi giúp ngươi mấy chuyện.”

Đỗ Tư Niên vừa nghe thấy bà nhắc đến chuyện liên quan đến Nam ca nhi, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc hẳn.

“Đỗ tú tài à, ngươi muốn tìm cái người tên Trình Nam đó thì nên cẩn thận, chứ tiếng tăm của hắn trong vùng không tốt chút nào đâu!”

Nghe đến đây, trong mắt Đỗ Tư Niên chợt lóe lên một tia sắc bén, dù rất nhanh nhưng nếu để ý kỹ cũng có thể nhận ra được.

Vương Thúy Quyên hoàn toàn không nhận ra ánh mắt khác thường của Đỗ Tư Niên, chỉ mải miết kể lại những gì bà đã nghe thấy trong chuyến đi hôm nay.

“Hôm nay ta vừa đến thôn Vấn Thủy, liền đi tìm người bạn chơi cùng hồi còn bé. Theo lời người kia kể, cái Nam ca nhi đó tính tình lạnh lùng lại dữ dằn, là ca nhi mà thường xuyên lộ mặt giúp người ta mổ heo đấy!”