Nếu có thể để lại được ấn tượng tốt với vị Đỗ tú tài này, làm thân được với người ta, thì sau này con cháu nhà mình có đi học cũng có thể mạnh miệng nói: “Nhà tôi quen biết tú tài đỗ đầu năm đó đấy!” Nghe thôi đã thấy có giá trị rồi!
Nghĩ đến đây, chưởng quầy liền quay sang dặn dò: “Nguyên Phúc, đơn hàng này ngươi khỏi làm, ta sẽ đi tìm cha vợ ta để ông ấy đích thân làm bộ gia cụ này cho Đỗ tú tài.”
Ông ta quyết tâm tận dụng cơ hội này để “lấy lòng” vị tú tài trẻ. Dù gì cơ hội tốt thế này không phải lúc nào cũng có, bỏ qua rồi thì chẳng biết khi nào mới gặp lại được.
Dù cha vợ ông ta đã nghỉ hưu và đang sống cuộc đời an nhàn của tuổi già, nhưng nếu nghe nói đơn hàng này là làm cho một tú tài đỗ đầu thì chắc chắn ông sẽ vui vẻ mà nhận lời thôi.
Biết đâu sau này còn có thể nhờ vị tú tài này giúp đỡ cho mấy đứa cháu ngoại nữa ấy chứ!
Bất kể tiệm thợ mộc phía sau xử lý ra sao, Đỗ Tư Niên một khi đã giao toàn quyền cho họ thì cũng không định xen vào thêm nữa.
Lúc này, y bước nhanh đến hiệu thuốc mà kiếp trước y thường ghé qua, nơi này vẫn còn rất quen thuộc trong trí nhớ.
Lần này, ngoài việc lấy một thang thuốc trị cảm lạnh, y còn mang theo một toa thuốc do chính mình ghi lại.
Toa thuốc này là sau khi kiếp trước y đã làm quan trong triều được nhiều năm, tình cờ gặp được một vị danh y lang bạt giang hồ kê cho. Sau khi uống thuốc đó, sức khỏe của y đã được cải thiện rõ rệt, thậm chí dần hồi phục gần như người bình thường.
Nay được sống lại, y quyết tâm lần này phải sớm điều dưỡng cơ thể cho tốt, không thể để như kiếp trước, lúc nào cũng bị đại phu nói là “thân thể yếu”, đến mức nếu phu lang có thai cũng dễ bị sảy. Cứ như vậy mà nhiều năm rồi vẫn chưa thể có con với phu lang…
Khi Đỗ Tư Niên từ hiệu thuốc bước ra, đường phố đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng rao bán của các tiểu thương vang lên không ngớt bên tai, cảnh tượng vô cùng sôi động.
Sau khi đã lo xong hai việc quan trọng, lúc này y mới cảm nhận được cơn đói đang cuộn lên trong bụng. Y tiện tay chọn một quán hoành thánh ven đường rồi ngồi xuống.
“Ông chủ, cho một chén hoành thánh với một cái bánh nướng.”
Vừa dứt lời liền nghe có người từ trong quán lớn tiếng đáp lại: “Có ngay đây! Một chén hoành thánh!”
Người vừa lên tiếng có vóc dáng cao lớn, làn da sẫm màu như đồng hun, ngũ quan sắc nét, cả người cơ bắp cuồn cuộn, căng lên dưới lớp áo vải thô.
Bên cạnh người đó là một ca nhi dáng người mảnh mai, khuôn mặt xinh xắn, đứng cạnh nam nhân ấy lại càng làm nổi bật lên vẻ nhỏ nhắn, yếu ớt.
Hai vợ chồng chủ quán, một người lo nướng bánh, một người bận rộn gói hoành thánh cả hai đều rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã bưng phần ăn nóng hổi lên bàn cho Đỗ Tư Niên.
“Công tử dùng ngon miệng nhé!” Ca nhi vừa cười vừa nói rồi lại quay về bên cạnh phu quân tiếp tục làm việc.
Đỗ Tư Niên trước tiên cầm lấy cái bánh nướng, cắn một miếng. Bánh ngô nướng vừa chín tới, còn nóng hổi, lớp vỏ giòn rụm và thơm lừng đúng là ngon nhất khi còn mới ra lò. Y lại ăn thử hoành thánh, vỏ mỏng nhân nhiều, ăn vào sảng khoái, vừa mềm vừa đậm vị.
Ăn một bữa sáng như vậy trong thời tiết lành lạnh thật đúng là ấm lòng và dễ chịu.
Đỗ Tư Niên lúc này đã đói đến mức chẳng buồn giữ hình tượng, ăn rất nhanh. Mãi đến khi bụng đã no căng, y mới bắt đầu chậm lại, từ tốn ăn nốt mấy chiếc hoành thánh còn lại và húp sạch cả bát nước canh.
Ăn xong, Đỗ Tư Niên đặt đũa xuống rồi mở miệng nói: “Ông chủ, tính tiền.”
Nam nhân kia luôn chú ý đến động tĩnh của khách khứa, thấy y ăn xong liền lạnh nhạt lên tiếng: “Một bát hoành thánh năm văn, một cái bánh nướng một văn, tổng cộng sáu văn. Khách bỏ vào sọt tre phía trước là được.”
Nghe xong, Đỗ Tư Niên đưa mắt nhìn về chiếc bàn trước quán, nơi đó đặt một cái sọt tre nhỏ dùng để thu tiền. Y bước lên trước, lấy ra sáu đồng tiền, bỏ vào sọt rồi rời đi.
Hôm qua trở về, y đã xem qua nhà bếp, thấy trong bếp hầu như chẳng còn gì, vì thế nhân tiện ghé vào tiệm tạp hóa mua ít đồ dùng cần thiết như dầu, muối, nước tương, giấm, gạo tẻ, ngũ cốc cùng một bao bột mì trắng.
Tính ra tất cả cũng chỉ tốn hơn 150 văn. Chủ quán thấy y mua nhiều, lại là người nhã nhặn, liền vui vẻ bớt cho y một ít, coi như làm quen khách mới.