Chương 24: Huyện thành (2)

Chưởng quầy trẻ tuổi, người vừa nãy đang gõ bàn tính, thấy Đỗ Tư Niên bước vào liền đứng dậy, vui vẻ mời: “Công tử mời ngồi, xin mời dùng trà.”

Đỗ Tư Niên ngồi xuống, rồi nhẹ nhàng nói: “Ta đúng là có một đơn đặt hàng muốn bàn với chưởng quầy.”

Nghe vậy, chưởng quầy trong lòng mừng rỡ. Tiệm mộc của họ mỗi tháng không nhận được mấy đơn, nhưng hễ có đơn thì cũng đủ sống nửa tháng. Có mối làm ăn tới cửa, tất nhiên là vui mừng ra mặt, càng thêm niềm nở:

“Công tử, nếu ngài chọn đặt đơn ở tiệm bọn ta thì xin cứ yên tâm! Tiệm ta làm ăn có tiếng, lấy chữ tín làm đầu. Làm xong rồi, ngài xem chỗ nào chưa vừa ý, bọn ta nhất định sẽ sửa cho đến khi ngài hài lòng mới thôi!”

Đỗ Tư Niên liếc mắt nhìn qua cách bài trí trong tiệm, xét thấy đồ gỗ ở tiệm mộc này thuộc loại tinh xảo ở trong huyện thành, trong lòng cũng có vài phần tính toán.

“Không giấu gì chưởng quầy.” Y từ tốn mở lời, “Ta sắp thành thân, chỉ là đồ dùng trong nhà không có bao nhiêu, lại toàn là kiểu cũ từ xưa. Hiện giờ ta định thay mới gần như toàn bộ, đây là danh sách mà ta đã chuẩn bị.”

Vừa nói, y vừa rút từ trong tay áo một tờ giấy màu vàng, mở ra đặt lên bàn. Trên mặt giấy liệt kê rõ ràng các món đồ cần làm.

Chưởng quầy vừa nhìn thấy danh sách, trong lòng lập tức phấn khởi, đây chẳng phải là nguyên bộ đồ dùng lớn nhỏ gì cũng đặt làm lại hết sao! Cả thảy hơn mười món, nhận được đơn này thì tháng này đúng là không còn phải lo lắng chuyện cơm áo nữa rồi!

Ánh mắt hắn nhìn về phía Đỗ Tư Niên như thể muốn phát sáng!

“Chúc mừng công tử, không biết là cô nương hay ca nhi nhà ai có phúc may mắn được gả cho ngài, đúng là có số hưởng!” Chưởng quầy cười niềm nở.

“Đa tạ chưởng quầy.” Đỗ Tư Niên đáp lại, “Chỉ mong ngài có thể làm mấy món đồ này thật chỉn chu, dùng tốt ta sẽ giới thiệu thêm bằng hữu tới chỗ ngài đặt làm.”

“Ôi chao, cảm ơn công tử nhiều lắm! Ngài cứ yên tâm, chỗ chúng ta nhất định sẽ làm cẩn thận từng chút một, không để cho ngài thất vọng.”

Đỗ Tư Niên mỉm cười gật đầu, giao tiền đặt cọc, để lại địa chỉ nhà rồi rời đi, tiếp tục hướng về phía tiệm thuốc.

Đi được một đoạn, y đã thấy trong người mỏi mệt, càng lúc càng khó tập trung. Tốt nhất là nên tới tiệm thuốc bắt mạch kê đơn trước đã.

Trong tiệm mộc, tiểu nhị cầm mảnh giấy ghi tên và địa chỉ, lẩm bẩm: “Đỗ Tư Niên… sao nghe quen tai thế nhỉ?”

Bỗng nhiên, tiểu nhị như phát hiện ra chuyện gì quan trọng, vội vàng chạy đến bên chưởng quầy, kích động gọi: “Chưởng quầy! Chưởng quầy!”

Chưởng quầy lúc đó đang đắm chìm trong niềm vui sướиɠ vì sáng sớm đã nhận được một đơn hàng lớn, bị gọi bất ngờ thì giật mình. Sắc mặt liền trầm xuống, quát: “Kêu cái gì mà kêu! Ta đã nói bao nhiêu lần là phải làm việc cho đàng hoàng, sao cứ luống ca luống cuống như thế!”

Tiểu nhị bị mắng một trận thì lập tức co rúm lại, nhưng nghĩ đến điều mình vừa phát hiện ra, liền thu người như chim cút, nhỏ giọng nói: “Dạ, dạ chưởng quầy, ta biết rồi… chỉ là… chỉ là ta vừa mới phát hiện ra công tử Đỗ Tư Niên này, chính là vị tú tài nổi tiếng năm xưa ở thôn Đỗ gia đó! Nên có hơi hoảng hốt ạ…”

Chưởng quầy ban đầu vẫn mải mê với sổ sách, chẳng thèm ngẩng đầu, còn lười biếng đáp: “Bất kể là ai đến, cũng phải tiếp đãi đàng hoàng. Dù cho có là tú tài lão gia thì cũng không được luống cuống…”

Bỗng ông ta khựng lại, như bị sét đánh ngang tai, đột ngột ngẩng đầu lên, mặt biến sắc: “Khoan đã! Ngươi vừa nói gì? Tú tài lão gia? Người lúc nãy… chính là cái vị tú tài đứng đầu bảng năm đó sao?”

Tiểu nhị thấy chưởng quầy phản ứng lớn như vậy thì càng khẩn trương hơn, vội vàng giải thích: “Đúng rồi đó chưởng quầy! Con nhớ rất rõ mà! Vài năm trước, thôn Đỗ gia có một người mới mười sáu tuổi đã đỗ tú tài. Lúc đó thôn trưởng bên họ còn hí hửng chạy qua thôn mình khoe khoang um sùm nữa. Vị đó tên là Đỗ Tư Niên! Con đảm bảo không nhớ nhầm!”

Chưởng quầy nghe xong, lập tức im lặng suy nghĩ trong chốc lát, rồi không kìm được nụ cười đắc ý hiện lên trên mặt. Mấy năm gần đây, trong cả huyện này số người đỗ tú tài đếm chưa hết hai bàn tay. Tính cả mấy thôn lân cận, chưa tới hai mươi người là cùng!

Cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, trong bao nhiêu tú tài thì Đỗ Tư Niên vẫn là người trẻ tuổi nhất, chỉ riêng điều đó thôi đã đủ khiến tiệm mộc của bọn họ “nở mày nở mặt” khi nhắc tới rồi.