“Các vị thật ngại quá. Hôm qua ta rơi xuống sông, cơ thể vẫn còn hơi khó chịu, quấy rầy mọi người rồi.” Đỗ Tư Niên vừa nói vừa đưa khăn lên che miệng, ho nhẹ một tiếng.
Mấy người kia nhìn dáng vẻ y yếu ớt, lại lễ độ như vậy, vội vàng xua tay: “Không sao đâu, không sao đâu, Đỗ tú tài là người đọc sách, càng phải chú ý giữ gìn sức khỏe mới được!”
Đỗ Tư Niên chỉ mỉm cười gật đầu thay lời cảm ơn. Thật ra hôm qua sau khi rơi xuống nước trở về nhà, y không thấy có gì nghiêm trọng ngoài việc chứng đau đầu có hơi nặng hơn. Nào ngờ hôm nay vừa bước chân ra khỏi cửa đã bắt đầu ho liên tục, đúng là có cảm giác như bị cảm lạnh thật rồi.
Trong lòng y càng thêm ghét bỏ cái cơ thể yếu ớt của mình. Đời này, y nhất định phải cố gắng kiếm tiền sớm hơn, tẩm bổ sức khỏe. Không thể để tình trạng này kéo dài mãi, đến cả chuyện phòng the cũng không trọn vẹn thì làm sao cho ca nhi của mình một đứa con được…
Trên xe bò, mấy người cùng đi hôm nay không còn buôn chuyện rôm rả như thường lệ, ai nấy đều tỏ ra nghiêm túc, giữ gìn hình tượng của mình.
Thỉnh thoảng có người cố tình làm ra vẻ dịu dàng, kín đáo liếc nhìn vị tú tài đang ngồi cùng xe. Chỉ là Đỗ Tư Niên hoàn toàn chẳng để ý đến những ánh mắt ấy.
Huyện thành cách thôn Đỗ gia cũng không quá xa, đi bộ chừng một canh giờ là đến. Nhưng với tình trạng cơ thể hiện tại, y không dám coi thường sức khỏe của mình nữa.
Dù gì thì đi xe bò cũng chỉ mất hai văn tiền, coi như trả cho Lục Tử thúc chút phí vất vả đi lại hằng ngày.
Đến nơi, những người cùng xe đều lần lượt kéo nhau đến khu chợ quen thuộc, nơi họ thường bày bán mấy món rau củ và đồ đan lát trong nhà.
Đỗ Tư Niên thì quay sang nói với Lục Tử thúc rằng y sẽ trở về vào lúc hoàng hôn, rồi thong thả đi dạo một mình khắp huyện thành.
Vì còn khá sớm, Đỗ Tư Niên liền tranh thủ đi dạo một vòng khắp khu chợ huyện, xem thử các tiệm buôn bán bày biện ra sao, cũng tiện tìm ý tưởng cho chuyện buôn bán sau này của mình.
Đúng vậy, Đỗ Tư Niên đang tính sau này sẽ tự kinh doanh, mở một con đường làm ăn riêng.
Thời buổi này, dân tình sống thoáng hơn xưa. Trước kia, triều đình còn bận đánh giặc ở biên giới, trong nước thì loạn lạc, nạn đói kéo dài. Có thể nói là vừa phải lo ngoài, vừa phải dẹp yên trong.
Đến khi đánh giặc xong, lại phải chăm lo cứu trợ dân gặp nạn, giúp dân yên ổn trở lại, quay lại thì mới biết: quốc khố đã chẳng còn bao nhiêu.
Mà lúc đó thì triều đình cũng không thể tăng thuế. Nếu cứ bắt dân nộp thêm, chỉ cần một chỗ nào đó nổi dậy thì cả nước sẽ rối ren, không ai yên ổn được.
Lúc ấy, có người đề xuất một ý kiến: có thể mở rộng buôn bán, khuyến khích dân thường làm ăn nhỏ để thúc đẩy thị trường phát triển.
Sau một thời gian bàn bạc, triều đình cuối cùng cũng đồng ý với phương án này. Vì vậy mà trong triều đại hiện tại, chính quyền rất cởi mở và bao dung với các hoạt động thương mại.
Không còn chuyện “văn nhân không được buôn bán” hay mấy quy định cứng nhắc nữa. Người ta còn chưa no cái bụng, thì lấy gì mà ngồi đó đọc sách thi cử?
Kiếp trước, Đỗ Tư Niên chỉ chăm chăm lo học để thi đỗ làm quan, ngày thường chỉ nhờ sao chép sách để kiếm ít tiền tiêu vặt.
Còn kiếp này thì khác! Y muốn kiếm thật nhiều tiền, để cho phu lang của mình được mặc lụa là gấm vóc, ăn sơn hào hải vị, sống trong nhà cao cửa rộng, không phải thiếu thốn điều gì nữa!
Đỗ Tư Niên chậm rãi bước đi trên con đường, các cửa hàng hai bên cũng lần lượt mở cửa. Từ ăn uống, giải trí đến các nhu cầu sinh hoạt cái gì cần có đều có. Huyện thành tuy không phải nơi quá sầm uất, nhưng lại rất đầy đủ và tiện nghi.
Đi ngang qua một tiệm mộc, Đỗ Tư Niên liền nhấc chân bước vào.
Trong tiệm có hai người, cả hai trông vẫn còn chút mệt mỏi vì vừa dậy sớm. Một người thì chậm rãi lau chùi các món đồ gỗ, người còn lại tựa đầu lười biếng, đang lơ đãng gõ lên bàn tính.
Lúc này thấy có khách bước vào, cả hai liền ngẩng đầu lên, nở nụ cười niềm nở, cùng hướng về phía Đỗ Tư Niên chào hỏi: “Công tử đến mua đồ gỗ sao? Trong tiệm bọn ta có đủ loại bàn ghế tủ giường, nếu muốn đặt làm riêng cũng được luôn. Tay nghề của sư phụ làm rất nhanh, chỉ vài ngày là xong!”