Chỉ là lúc đó miền Mân Nam bị thiên tai, y đã đem toàn bộ lợi nhuận từ khoản kinh doanh thư tịch đổi thành hàng hóa cứu trợ, chuyển tới vùng thiên tai.
Đời này, có lẽ y nên sớm viết lại tất cả những thứ đó. Dù sao mọi thứ vẫn còn nhớ rất rõ trong đầu, tranh thủ làm sớm, kiếm chút tiền để giải quyết việc cấp bách hiện tại cũng tốt.
Ngoài ra, y còn định ghé qua mua thêm ít thuốc mang về.
Lúc này vừa mới sáng sớm, trời còn lành lạnh. Ở cổng thôn Đỗ gia đã có mấy người tụ tập, chuẩn bị chờ lát nữa đi nhờ xe bò lên huyện thành.
“Ai ya, nghe nói cái vị Đỗ tú tài đó hôm qua bị người ta đẩy xuống sông, chút nữa là mất mạng rồi đấy!”
Một người đang sốt ruột vì xe bò chưa tới, liền tranh thủ kể chuyện giật gân nghe được hôm qua.
“Hả, ngươi cũng biết chuyện đó à? Hôm qua mẹ chồng ta về cũng kể, ta còn không dám tin đó là thật nữa kìa.”
“Ngươi nói xem, một người tốt tính như Đỗ tú tài, nhìn qua cũng đâu giống kiểu gây thù chuốc oán với ai, sao lại có người ác ý đẩy y xuống sông chứ?”
Người đang nói là một thiếu phụ trẻ tuổi, khuôn mặt thanh tú. Nói đến đó, một cơn gió lạnh buổi sáng thổi tới, bà khẽ rụt cổ vào trong áo, lông mày nhíu lại, gương mặt đầy nghi hoặc.
“Ai mà biết được. Ta thấy Đỗ tú tài ngày thường toàn ở trong nhà, hiếm khi bước ra cửa, không hiểu sao lại gặp chuyện xui xẻo như vậy.”
“Tuy không rõ đầu đuôi ra sao, chúng ta cũng nên dặn dò người trong nhà cẩn thận một chút. Hung thủ còn chưa bị bắt, đừng để gặp họa như Đỗ tú tài thì khổ.”
Một ca nhi đứng bên cạnh nghe xong thì tiếp lời, khuyên nhủ mấy người bạn của mình.
Mấy người đó đều là bạn bè cùng lứa thường ngày hay đi chung hoặc cùng đan rổ, hoặc cùng hái chút rau dại mang lên huyện bán. Dù ít dù nhiều, giữa họ cũng có chút tình cảm gắn bó, nên tự nhiên ai cũng không mong có người trong nhóm gặp phải chuyện không hay như vậy.
Bạn bè của ca nhi kia nghe xong lời nhắc nhở thì đều gật gù đồng tình, ai nấy trong lòng đều hiểu đó là lời tốt, lời thật lòng.
“Nhưng mà nói mới nhớ, các ngươi biết không, nghe nói hôm qua Đỗ tú tài còn nói trước mặt bao nhiêu người là muốn cưới một ca nhi cao cao, gầy gầy, nhìn khỏe mạnh lắm đó!”
Câu này vừa bật ra khỏi miệng, cả nhóm lập tức sôi nổi hẳn lên, hứng thú dâng trào, thậm chí còn phấn khích hơn cả lúc nghe tin Đỗ tú tài suýt bị hại.
Dù sao cũng là người trẻ tuổi, mà chuyện cưới hỏi yêu đương kiểu này lại đúng sở thích tán gẫu, ai nấy đều thi nhau mở miệng bàn luận, nói cười rôm rả.
“Đúng rồi đúng rồi! Ta biết nè! Hôm qua mẹ chồng ta có mặt ở đó đó, Đỗ tú tài còn nhờ mấy người như bà làm chứng cơ mà.”
“Nghe nói gì mà không cưới ca nhi nào khác hết, cả đời chỉ cưới đúng một người thôi!”
“Đúng vậy! Người ta là ân nhân cứu mạng của Đỗ tú tài mà, Đỗ tú tài thích người ta lắm!”
“Ha ha ha, làm gì có chuyện chỉ cưới một người! Chắc là hôm qua bị ngã xuống sông, bị nước làm cho hỏng đầu rồi! Cha ta bảo, đã là tú tài thì nhất định phải cưới ít nhất hai vợ bé!”
“Chuẩn luôn! Vừa mới thi đậu khoa cử là nhà đã cho cưới thêm vợ bé rồi đấy.”
“Nếu không phải Đỗ tú tài thi đậu khoa cử từ năm mười ba tuổi, lại có dáng vẻ tuấn tú như thế, thì có khi đã cưới mấy vợ rồi ấy chứ…”
“Nhưng mà nghe nói thân thể Đỗ tú tài yếu lắm, ít khi đi ra ngoài.”
Đỗ Tư Niên vốn có chứng đau đầu, thể trạng yếu nên cũng hay sinh bệnh. Nhưng vì y rất ít khi ra ngoài, nên người trong thôn chỉ biết là y hơi yếu một chút, cũng chẳng coi là chuyện gì lớn.
Mấy người kia đang tám chuyện lan man thì bỗng thấy Lục Tử thúc đánh xe bò đi từ xa tới.
Nhìn kỹ lại, thì thấy người đang ngồi trên xe chính là Đỗ Tư Niên. Dáng người y gầy gò, làn da hơi tái nhợt, nhưng không khiến người ta có cảm giác yếu đuối. Bộ quần áo rộng thùng thình bị gió thổi bay nhẹ, vài lọn tóc rủ xuống trán lại càng tôn lên vẻ nho nhã, điềm đạm. Cả người toát ra phong thái thư sinh cao quý khiến ai nhìn cũng phải kính nể.
Mấy người đứng ở đầu thôn không khỏi thầm tán thưởng trong lòng: Đỗ tú tài đúng thật là anh tuấn xuất trần!
Xe bò càng lúc càng gần, vang lên vài tiếng ho khan, người ngồi trên xe nhìn về phía bọn họ, khẽ nở nụ cười xin lỗi.