Chương 21: Tích góp (1)

Về sau, tuy cha chăm chỉ thật thà, dành dụm được chút tiền muốn phụng dưỡng ông ngoại tuổi già, nhưng ông ngoại lại một mực từ chối, lời lẽ cứng rắn, chỉ mong vợ chồng họ sống cuộc đời yên ổn, không cần lo cho ông.

Cả đời ông ngoại say mê học võ, đến lúc nhắm mắt vẫn sợ ba gian nhà gạch đỏ còn lại sẽ bị người ngoài thừa cơ chiếm lấy. Cuối cùng đành phải viết di thư, nhờ người chứng giám, mới yên lòng ra đi.

Ba gian nhà đó vốn là của cha mẹ để dành, định sau này chờ y hoặc đệ đệ lấy vợ sẽ dùng đến.

Nhưng không ngờ, sau khi cha mẹ vừa mất chưa được bao lâu, đệ đệ đã mở miệng đòi chia nhà. Khi đó y còn ngây thơ nghĩ rằng đệ đệ là vì không muốn thấy cảnh cũ mà đau lòng, sợ nhìn vật nhớ người nên mới đồng ý ngay không chút do dự.

Bây giờ nghĩ lại, bản thân mình đúng là ngu ngốc hết chỗ nói!

Hắn đâu có phải vì không muốn nhìn thấy cảnh cũ mà đau lòng, rõ ràng là vì nhắm vào căn nhà của ông ngoại, sợ y cưới vợ trước rồi hắn không còn phần, nên mới vội vàng đòi chia nhà sớm.

Lúc đó y còn ngây ngốc lo lắng cho hắn sống một mình vất vả, đến cả mười mẫu ruộng tốt mà quan phủ ban thưởng khi y đậu tú tài cũng đưa hết cho hắn, chỉ giữ lại ba mẫu ruộng mà cha mẹ để lại.

Nhưng nghĩ lại, thôi thì cũng được. Chia nhà thì chia, từ đây ai đi đường nấy, coi như dùng mười mẫu ruộng ấy để chấm dứt hết nợ nần tình thân!

Đi ngang qua nhà chính, trước mắt y hiện ra một cái bàn dài sơn đỏ, kiểu dáng khá mới lạ, hai bên đặt hai chiếc ghế vuông đồng bộ. Chỉ tiếc là đồ dùng đã cũ, lớp sơn đã bị bong tróc không ít, màu sắc cũng đã nhạt dần theo năm tháng.

Ngoài những thứ đó ra, trong phòng gần như trống trơn, chẳng còn gì đáng kể.

Căn nhà tuy chiếm diện tích khá lớn, không gian cũng rộng rãi, nhưng thực ra chỉ có hai gian phòng ngủ và một gian chính giữa làm đại sảnh. Bên cạnh đại sảnh là một căn bếp nhỏ được xây khá đơn giản.

Trước đây, y và Đỗ Văn Niên cùng ở chung một phòng. Trong phòng có một cái bàn viết, một tủ quần áo và hai chiếc giường gỗ.

Sau khi Đỗ Văn Niên dọn đi, cũng mang theo một chiếc giường, hiện giờ căn phòng để lại khoảng trống khá lớn, trông rất lạnh lẽo.

Xem ra, bản thân vẫn cần phải sắm sửa thêm nhiều đồ đạc mới. Không bao lâu nữa sẽ chính thức bàn chuyện cưới xin với Nam ca nhi, đến lúc cậu ấy về ở, tuyệt đối không thể giống như kiếp trước mà làm qua loa sơ sài được.

Nghĩ đến đây, Đỗ Tư Niên tiến đến chiếc giường của mình, mở ngăn tủ nhỏ trên giường ra. Bên trong có vài xâu tiền đồng cùng với vài chục đồng bạc vụn.

Đó đều là tiền y tiết kiệm được khi rảnh rỗi chép sách cho thư quán, tích góp dần dần. Ngoài ra, cha mẹ cũng để lại cho hai anh em một khoản khoảng mười lượng bạc. Hiện giờ trong tay y có tổng cộng khoảng 12 lượng bạc.

Thông thường, một gia đình nông dân chi tiêu hằng ngày mà còn để dành được một hai lượng bạc đã được xem là khá giả. 12 lượng bạc là một khoản tiền lớn, đủ để nuôi sống một gia đình năm người trong năm sáu năm.

Nhưng với Đỗ Tư Niên mà nói, số tiền đó vẫn chưa đủ. Y muốn chuẩn bị đầy đủ lễ nghi để giữ thể diện cho phu lang của mình, thể hiện sự chu toàn khi tiến hành hôn sự.

Đời trước trung thần, ngay thẳng gì đó, cút hết sang một bên mà chết đi cho rồi. Lần này y nhất định không để cho phu lang của mình phải chịu khổ nữa, y phải cho phu lang một cuộc sống tốt nhất.

Còn về phần thân thể của mình, hôm nay vừa về đến nhà đã bắt đầu thấy đau âm ỉ.

Tuy đây là căn bệnh lâu năm, nhưng không biết có phải do hôm nay rơi xuống nước hay không, cảm giác chóng mặt hoa mắt đặc biệt dữ dội. Ngày mai y phải đến hiệu thuốc một chuyến mới được.

Đỗ Tư Niên đơn giản thu dọn một chút rồi nằm xuống giường, suy nghĩ làm sao để kiếm thêm ít tiền, gom góp từng chút một. Suy nghĩ một lúc, cơn mệt mỏi liền ập đến, y dần dần chìm vào giấc ngủ trong màn đêm mơ hồ.

Sáng sớm hôm sau.

Đỗ Tư Niên đã lấy ít bạc trong tủ rồi ra khỏi nhà, chuẩn bị hôm nay sẽ lên huyện thành một chuyến.

Một là vì y cần mua vài món đồ dùng trong nhà cho ổn thỏa. Trong thôn không có ai làm nghề thợ mộc, nên chỉ có thể đến huyện thành tìm mua.

Thứ hai là tối qua y đã nghĩ đến việc có thể viết vài cuốn thoại bản để kiếm tiền. Dù sao kiếp trước, lúc ở kinh thành, y cũng từng ẩn danh viết mấy quyển sách, mà lại rất được ưa chuộng.