Chương 20: Thôn trưởng (2)

Đỗ Tư Niên thấy thôn trưởng rất quan tâm đến chuyện này nên trong lòng cũng cảm thấy yên tâm hơn.

Một lúc sau, Đỗ Tư Niên lại nói: “Thôn trưởng, còn có một việc nữa ta muốn nhờ ông.”

Đỗ Chi Vinh nhìn Đỗ Tư Niên và đáp: “Đỗ tú tài cứ nói thẳng với ta đi. Ngươi rất quan tâm đến Ngọc Phong, nếu có chuyện gì ta có thể giúp, ta nhất định sẽ giúp ngươi.”

Lời nói của thôn trưởng rất rõ ràng, cho thấy ông thật lòng cảm kích vì Đỗ Tư Niên còn nhớ tới chuyện của con trai mình.

Đỗ Tư Nien nghe thôn trưởng nói vậy thì cũng không khách sáo nữa, liền nói thẳng: “Ta có cảm tình với một ca nhi tên là Trình Nam, người thôn Vấn Thủy bên cạnh, cũng chính là ân nhân cứu mạng ta hôm nay.”

Đỗ Chi Vinh nghe xong không khỏi ngạc nhiên thốt lên: “Lại có thể trùng hợp đến vậy sao?”

Đỗ Tư Niên gật đầu đáp: “Đúng vậy. Ta đã rất quý trọng Trình Nam — ca nhi biết quản lý việc nhà, lại hiền lành tử tế. Lần này còn cứu ta từ quỷ môn quan trở về, khiến ta càng thêm trân trọng cậu ấy…”

Đỗ Chi Vinh nhìn Đỗ Tư Niên, người mà bình thường luôn chững chạc điềm tĩnh bây giờ lại để lộ nét ngượng ngùng như thiếu niên mới lớn, thì không khỏi cảm khái trong lòng: Quả thật là, anh hùng cũng khó qua ải mỹ nhân!

Đỗ Chi Vinh bật cười sảng khoái: “Ha ha ha! Đỗ tú tài à, đây đúng là chuyện vui lớn! Hai bên đã có tình ý, duyên phận lại sâu, sao không mau chóng tính chuyện trăm năm cho sớm yên lòng?”

Tuy nói thì vậy, nhưng trong lòng ông vẫn còn thắc mắc: Chuyện tốt thế này, sao lại phải nhờ đến ông?

Đỗ Tư Niên dường như hiểu được nỗi nghi hoặc ấy, liền từ tốn mở lời: “Cha mẹ ta đều đã khuất, trong nhà cũng chẳng còn thân thích gần gũi nào có thể đứng ra làm mối. Thật lòng ta không biết nên nhờ ai cho phải.”

“Nghĩ tới nghĩ lui, trong thôn Đỗ gia chúng ta, ngoài người thân ra thì ai có thể đáng tin cậy và thân thiết hơn thôn trưởng chứ? Thế nên hôm nay ta mới mặt dày tới nhờ thúc một phen.”

Những lời này nói ra vừa khéo léo lại đầy thành ý, không những thể hiện lòng biết ơn mà còn ngầm nâng vị thế của thôn trưởng lên.

Nghe xong, Đỗ Chi Vinh cảm thấy trong lòng thật dễ chịu. Dù chưa kịp nói ra, ông cũng nghĩ bụng: Chuyện vui thế này, nếu thành công lại còn có lễ đáp tạ, ông có lý do gì mà từ chối?

Vì vậy ông mỉm cười gật đầu: “Chuyện tốt như vậy, để bà nhà ta lo liệu là được, ta cũng sẽ đi cùng ngươi một chuyến!” Thôn trưởng cười nói, gật đầu đồng ý.

Đỗ Tư Niên nghe thôn trưởng đã đồng ý giúp, liền yên tâm, không nán lại lâu. Y cảm ơn vài câu rồi xin phép rời đi.

Thôn trưởng nhìn bóng lưng của Đỗ Tư Niên, trong lòng có chút vui vẻ. Trước đây Đỗ tú tài luôn giữ khoảng cách với người trong thôn, bản thân ông cũng muốn thân thiết hơn, nhưng ngại mở lời.

Giờ thì hay rồi, chính Đỗ tú tài chủ động đến nhờ vả, về sau hai nhà chắc chắn sẽ qua lại thân thiết hơn.

Nghĩ đến đây, ông cảm thấy rất nhẹ nhõm, khóe miệng cũng bất giác cong lên vì vui.

Lúc này, Vương Thúy Quyên đang bế cháu, thấy chồng mình có vẻ vui như vậy, liền tò mò bước đến hỏi: “Có chuyện gì vui vậy? Thấy ông cao hứng thế.” Vương Thúy Quyên tò mò hỏi.

Đỗ Chi Vinh liền từ tốn kể lại chuyện vừa rồi Đỗ Tư Niên đến nhờ vả hai việc.

Vương Thúy Quyên nghe xong thì hết sức bất ngờ, không ngờ lại có chuyện lớn như vậy xảy ra. Chẳng qua dạo gần đây bà bận bịu chuyện trong nhà, không có thời gian ngồi tám chuyện với mấy bà trong thôn, nếu không thì hẳn đã biết sớm hơn.

Lại nghĩ đến việc Đỗ tú tài còn đích thân tìm đến nhà mình để nhờ mai mối, trong lòng bà càng thấy vui. Mối quan hệ này mà tốt, sau này cũng sẽ giúp ích cho việc học hành của Ngọc Phong!

Lúc này, Đỗ Tư Niên cũng đã về đến nhà. Y đưa mắt nhìn quanh, đồ đạc trong nhà không nhiều, nhưng gian phòng rộng rãi, sạch sẽ.

Từ sau khi cha mẹ qua đời, trong nhà chỉ còn lại một mình y. Người đệ đệ Đỗ Văn Niên thì sống bên nhà ông ngoại, ở lại căn phòng mà ông để lại.

Ông ngoại cả đời chỉ có mỗi mẹ là con gái. Tuy trong tay có chút của cải, nhưng năm xưa cha chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, vậy mà vẫn cưới được mẹ, là nhờ ông ngoại gần như đem hơn nửa tài sản làm của hồi môn gả đi.