Chương 19: Thôn trưởng (1)

Dù sao thì giống như Đỗ Tư Niên – 16 tuổi đã thi đỗ tú tài là chuyện hiếm có. Mấy năm nay, cả huyện mới xuất hiện được một người như vậy. Vì thế, một người bình thường nếu 16 tuổi đã có thể tham gia kỳ thi thì cũng đã là rất có tài rồi.

Vậy nên gần đây, đi đâu thôn trưởng cũng tươi cười rạng rỡ, tâm trạng cực kỳ tốt.

Chỉ có điều, người đang dạy học cho con trai ông — thầy đồ trong làng thực ra cũng chỉ mới đỗ đồng sinh. Mà trong mấy năm gần đây, xuất thân nghèo khó muốn thi đỗ để đổi đời là rất khó, người theo nghiệp sách vở cũng ngày càng ít, còn người học giỏi thật sự lại càng hiếm hơn.

Dạo này thấy con học hành có phần chững lại, không tiến bộ rõ rệt, trong lòng thôn trưởng cũng bắt đầu lo lắng.

Nhưng hôm nay thì hay rồi, Đỗ tú tài đích thân đem sách vở và kinh nghiệm thi cử đến nhà, chẳng khác gì “người buồn ngủ được tặng cái gối ôm” vậy!

Trong lòng thôn trưởng thì vô cùng hài lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, giọng ôn hòa nói: “Vậy thì thật sự cảm ơn Đỗ tú tài! Ngọc Phong và Đỗ tú tài tuổi tác cũng tương đương, lại đều là người theo nghiệp đèn sách, sau này nên thường xuyên qua lại với nhau!”

Câu này rõ ràng mang hàm ý muốn hai nhà thân thiết hơn.

Vợ của thôn trưởng – Vương Thúy Quyên vừa rót thêm trà cho Đỗ Tư Niên, vừa tươi cười rạng rỡ nói: “Đúng đúng đúng, sau này Đỗ tú tài nên thường xuyên lui tới với Ngọc Phong, hai người cùng là người học hành, ở cạnh nhau nhiều thì cũng sẽ ảnh hưởng tốt lẫn nhau, giúp đỡ nhau học tập!”

Vương Thúy Quyên thì không giữ dáng vẻ điềm đạm như thôn trưởng. Lúc này trong đầu bà chỉ có một ý nghĩ: trong thôn chỉ có một mình Đỗ Tư Niên là tú tài, giờ lại sẵn lòng giúp Ngọc Phong. Nếu Ngọc Phong theo học được từ y, biết đâu tương lai cũng có thể đỗ tú tài thì sao!

Vương Thúy Quyên nhìn Đỗ tú tài càng lúc càng thấy vừa mắt, cảm thấy càng nhìn càng ưng ý.

Thôn trưởng thấy vợ mình vui mừng lộ rõ cả mặt thì trừng bà một cái, ý bảo “bà làm gì mà không giữ chút chừng mực vậy”.

Nhưng ông cũng không nói gì thêm, bởi thật ra trong lòng ông cũng rất vui. Đứa con út giống ông, đều yêu thích đọc sách, mà còn có thiên phú hơn cả ông nữa. Nếu con trai út có thể đỗ đạt, đương nhiên ông càng mừng.

Nhưng ông cũng biết rõ, trên đời không có chuyện tự nhiên mà được, chẳng ai cho không ai cái gì bao giờ. Nghĩ vậy, ông uống ngụm trà, nhẹ nhàng rũ bỏ vụn trà trong chén rồi nói: “Thúy Quyên, bà dẫn lũ nhỏ ra nhà ngoài chơi đi, ta có chút chuyện muốn nói với Đỗ tú tài.”

Vương Thúy Quyên thấy chồng mình đột nhiên nghiêm mặt, biết là có chuyện quan trọng muốn bàn với Đỗ tú tài, lập tức dặn lũ nhỏ không được quấy phá rồi dẫn tụi nhỏ ra sân chơi.

Chờ mọi người rời khỏi phòng, Đỗ Tư Niên liền nhìn thẳng thôn trưởng Đỗ Chi Vinh, mặt nghiêm túc nói: “Thôn trưởng có lẽ chưa biết, hôm nay trên đường đến thôn Vấn Thủy, ta đã bị người ta cố ý đẩy xuống con sông nhỏ ngoài thôn.”

“Ngày thường ta đối xử với người khác rất hòa nhã, cũng chưa từng đắc tội với ai, cho nên người này rõ ràng là có ý hại người.”

“Hôm nay ta may mắn được người tốt cứu giúp, nhưng nếu đổi lại là người khác trong thôn, không được cứu kịp thì…”

Nói đến đây, Đỗ Tư Niên làm ra vẻ do dự, như thể không nỡ nói tiếp, nhưng ý trên mặt chữ rất rõ ràng, hôm nay người bị hại là y, còn may mắn sống sót. Nhưng nếu lần sau người bị hại là người khác trong thôn mà không được cứu kịp, thì chẳng phải chuyện lớn đó là trách nhiệm của thôn trưởng hay sao?

Đỗ Chi Vinh nghe Đỗ Tư Niên kể bị người cố tình hại, suýt mất mạng thì rất sợ. Khi nghe tiếp câu nói của Đỗ tú tài, ông lại càng lo lắng hơn.

Là thôn trưởng nhiều năm, ông biết dù không thể lúc nào trong thôn cũng yên bình, nhưng ít nhất cũng phải giữ được sự ổn định.

Ông có tiếng tăm trong làng, mấy năm nay đều được mọi người kính trọng.

Tình hình chung thì cũng ổn, nhưng người bị hại trong thôn phần lớn đều là người họ Đỗ, có quan hệ họ hàng với ông, nên ông không thể ngồi yên mà không làm gì.

Việc này phải được xử lý rõ ràng, không chỉ vì tình cảm với Đỗ tú tài, mà còn để giữ danh tiếng của ông!

Sau khi suy nghĩ kỹ, Đỗ Chi Vinh nhăn mặt và nghiêm túc nói với Đỗ Tư Niên: “Đỗ tú tài, ta đã biết chuyện này rồi. Là thôn trưởng, ta phải lo cho sự an toàn của bà con trong thôn. Ngày mai ta sẽ họp với các trưởng lão trong tộc, bàn cách giải quyết chuyện này cho ổn thoả.”