Thế mà hôm nay Đỗ tú tài vậy mà lại trước mặt bao nhiêu người tuyên bố: nếu không phải Trình Nam thì không cưới!
Cậu thật sự muốn làm phu lang của ngài ấy, cho dù một ngày nào đó Đỗ tú tài có nhận ra rằng mình không còn thích cậu nữa và có người khác tốt hơn…
Chỉ nghĩ tới đó thôi, trong lòng cậu đã nhói đau như bị ai bóp chặt, một nỗi chua xót lan ra khắp ngực. Nhưng chỉ cần được ở bên cạnh ngài ấy, thế là đủ rồi.
Cha Trình nhìn bộ dạng con trai mình, còn chuyện gì mà không hiểu nữa chứ.
Không ngờ rằng đứa con trai xưa nay đối với chuyện tình cảm luôn dửng dưng, lại có thể đem lòng yêu Đỗ tú tài sâu đậm đến vậy, giấu kín đến mức không ai nhận ra.
Cha Trình nhớ lại lời con trai nói rằng Đỗ tú tài nguyện ý cưới cậu, trong lòng nhất thời chẳng biết nên vui hay lo. Mới vừa rồi còn đang phiền muộn vì tương lai của con, chớp mắt đã có người giải quyết giúp. Nhưng cái “giải quyết” này lại khiến ông càng thêm lo lắng, haiz…
Mặc cho cha Trình đang lo nghĩ trăm điều, thì bên kia, Đỗ Tư Niên vẫn không hay biết gì cả.
Lúc này, Đỗ Tư Niên lại một lần nữa âm thầm quan sát, đánh giá lại người nhà mà nhiều năm rồi mình chưa từng gặp. Y thầm hạ quyết tâm: kiếp này, nhất định không để bản thân và người mình yêu rơi vào kết cục bi thảm như kiếp trước nữa.
Nghĩ đến kiếp trước người đã đâm mình một nhát chí mạng lại chính là người “đệ đệ tốt” mà mình từng hết mực yêu thương và cưng chiều, Đỗ Tư Niên không khỏi cau mày, ánh mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ như có thể thiêu rụi tất cả.
“Đỗ Văn Niên…”
Y khẽ lẩm bẩm cái tên đó.
Kiếp trước, chẳng phải là vì hắn ghét y quản thúc, khinh thường cái nghề thợ mộc mưu sinh mà ra tay sao? Đời này, Đỗ Tư Niên sẽ không cho hắn thêm bất kỳ một sự giúp đỡ nào nữa.
Tình nghĩa huynh đệ giữa bọn họ, đã sớm nên chấm dứt từ kiếp trước!
Dù kiếp này không còn cha mẹ ở bên chăm sóc, y cũng sẽ không quản đến người đệ đệ đó thêm lần nào nữa.
Suy nghĩ kỹ càng xong, Đỗ Tư Niên từ nhà bếp xách ra một giỏ trứng gà, lại tìm trong tủ sách mấy cuốn bút ký và sách vở mà mình từng dùng lúc đi thi tú tài. Dựa vào ký ức từ kiếp trước, y tìm đến nhà thôn trưởng.
Nhà thôn trưởng Đỗ Chi Vinh nằm ở giao lộ trung tâm của thôn, trước cửa có một cây hồng lớn rất dễ nhận ra.
Thấy cửa nhà đang mở rộng, từ trong nhà còn vang ra tiếng trò chuyện rôm rả, Đỗ Tư Niên liền trực tiếp bước vào sân.
Vừa vào sân, cháu trai nhỏ của thôn trưởng không biết từ đâu chạy ra. Vừa nhìn thấy y, thằng bé liền reo lên “Đỗ tú tài tới rồi!” rồi nhanh chân chạy vào nhà báo.
Nghe tiếng, mọi người trong nhà lập tức mở cửa bước ra. Khi thấy là Đỗ tú tài trẻ tuổi của thôn mình đến, cả nhà liền vui vẻ đón y vào trong.
Đỗ Tư Niên bước vào phòng, đầu tiên chắp tay hỏi thăm thôn trưởng, rồi đặt giỏ trứng gà và mấy quyển sách lên bàn nói: “Vinh thúc, hôm nay đến làm phiền các người chút, đây là mấy quyển sách ta từng dùng lúc thi khoa cử, bên trong còn có chút ghi chép của ta. Sau mỗi kỳ thi, ta đều ghi lại một số điểm tâm đắc, kẹp trong cuốn sách này.”
“Gần đây nghe nói Ngọc Phong chuẩn bị thi khoa cử, nên ta mang mấy thứ này đến, hy vọng có thể giúp Ngọc Phong được phần nào. Nếu xem xong mà còn có chỗ nào khó hiểu, Ngọc Phong cứ đến nhà ta, ta sẽ giúp giải đáp.”
Thôn trưởng có ba người con, trong đó có hai người không biết chữ. Thôn trưởng trước đây cũng từng học qua một chút nhưng vì không có năng khiếu nên không thể học tiếp.
Tuy thôn trưởng không học cao, nhưng ông luôn rất coi trọng chuyện học hành và thi cử. Ông từng nghĩ, nếu trong nhà có con trai, điều kiện không tệ thì nhất định phải cho học hành đàng hoàng, biết đâu thi đỗ ra làm quan.
Nhưng trớ trêu thay, hai người con trai đầu của ông chẳng những không có thành tích gì, mà cứ nhìn vào sách là đau đầu, chán nản, chẳng thể học được lâu. Cuối cùng, thôn trưởng đành từ bỏ hy vọng.
Ai ngờ sau này, khi vợ ông – vốn là người dân tộc Hoàn Châu sinh thêm một người con trai nữa, đứa nhỏ này từ bé đã rất thích học, lại còn thông minh chăm chỉ, luôn theo học thầy đồ trong làng.
Năm nay mới 16 tuổi, thầy đồ thậm chí còn đích thân đến nhà thôn trưởng, nói rằng Đỗ Ngọc Phong có thể thử thi khoa cử. Như vậy là đủ thấy đứa bé này có năng khiếu học hành thực sự.