Nghĩ vậy, cậu bưng bát cháo còn lại uống cạn, sau đó lau miệng, ngồi nghiêm chỉnh rồi nghiêm túc nói: “Cha, có lẽ… con sẽ thành thân.”
Một câu như sét đánh ngang tai khiến Tống Xuân giật mình đến mức đang cầm kim thêu đâm trúng tay mà không hề hay biết, vội vàng ngẩng đầu nhìn con trai: “Thành thân? Gì cơ, con nói là muốn thành thân á?”
Trình Nam thấy tay cha đã rỉ máu, một giọt đỏ tươi chảy ra từ vết kim, liền hoảng hốt đứng dậy, lấy khăn tay nhanh chóng băng lại, nói: “Cha, đừng lo lắng quá, đừng để tay dính nước, kẻo nhiễm trùng. Đợi đến mai khi miệng vết thương đóng vảy thì sẽ ổn.”
Trình Nam vừa ân cần chăm sóc cha, vừa kể lại mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.
Tuy nhiên, cậu chỉ nói ngắn gọn, bỏ qua hết những lời lẽ sến súa mà Đỗ Tư Niên từng nói, cũng không nhắc đến những lời bàn tán của dân làng, sợ cha nghe xong lại lo nghĩ nhiều.
Kể xong, cậu cảm thấy gió bắt đầu thổi, trời đã chuyển sang se lạnh, liền đỡ cha vào trong nhà.
Hai cha con ở trong căn nhà nhỏ, mỗi người một gian phòng ở hai bên. Phía trước là gian nhà chính được sửa lại đơn giản, hai bên nhà chính là một bếp nhỏ và một phòng chứa đồ.
Lúc này, Trình Nam đang đỡ cha vào gian phòng của mình.
Cậu kể chuyện với vẻ mặt điềm nhiên, giọng nói bình thản, như thể người trong câu chuyện không phải là cậu, mà chỉ là nghe được chuyện của nhà ai đó rồi kể lại.
Cha Trình không thể ngồi yên được nữa, vừa vào phòng liền nắm chặt tay Trình Nam, lo lắng nói: “Nam nhi à, chúng ta không thể lấy chuyện cứu mạng mà ép người ta báo đáp được.”
“Cha biết tiếng tăm của Đỗ tú tài, năm nay mới mười chín tuổi mà đã đỗ tú tài từ lúc mười sáu. Người lại khôi ngô tuấn tú, tuy hơi ốm yếu nhưng khí chất cao quý, chúng ta sao với tới được.”
Cha Trình vẫn tiếp tục phân tích thiệt hơn, hết lời khuyên bảo Trình Nam, nhưng lần này cậu lại không lên tiếng đáp lời như mọi khi mà chỉ lặng lẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này trời đã chuyển lạnh, hoàng hôn đang buông xuống. Qua khung cửa sổ, ánh mặt trời dần lặn về phía tây, sắc cam vàng cũng từ từ nhạt đi và tan vào bóng tối.
Đúng vậy… cậu luôn biết rõ Đỗ tú tài là người tốt như thế nào, thậm chí còn rõ hơn bất kỳ ai khác. Cậu đã từng ngày từng ngày mong nhớ, cũng từng ngày từng ngày âm thầm để ý, nên cậu biết rõ Đỗ tú tài đáng quý ra sao.
“Nhưng mà…”
“Con đã đưa ngọc bội cho ngài ấy rồi.”
Trình Nam vừa nói xong, ánh mắt cũng dần dịu xuống, nhìn sâu về phía cha mình.
Cha Trình theo bản năng buông tay Trình Nam ra, lùi lại hai bước. Gương mặt ông, ban đầu còn lo lắng và sốt ruột, giờ dần dần trở nên sững sờ, như không tin vào tai mình. Ông ngẩng đầu lên, giọng khẽ run:
“Con có biết đó là di vật duy nhất mà phụ thân con để lại không? Ngày đó con từng hứa với ta, ngọc bội ấy chỉ dành cho người sẽ trở thành phu quân của con…”
“Vậy mà bây giờ con lại đưa nó cho Đỗ Tư Niên ư?”
“Nam nhi à, con hồ đồ quá rồi!”
“Nếu sau này con sống với cậu ta mà không hạnh phúc, thì cha biết phải làm sao để bảo vệ con? Biết nói gì với phụ thân con đây?”
Nhìn ánh mắt cha mình đầy thất vọng và đau lòng, Trình Nam chỉ biết cúi đầu. Ánh mắt vốn kiên cường giờ đây trở nên mờ mịt, không còn chút ánh sáng nào. Đôi môi mím chặt lại, sắc mặt cũng nhạt đi như bị lấy máu.
“Con sẽ không đâu, cha à.”
Giọng cậu khẽ khàng, chần chừ một lúc rồi nói tiếp: “Chỉ cần ngài ấy đồng ý cưới con… như vậy thôi là con đã mãn nguyện rồi, sao lại không hạnh phúc cho được?”
Rõ ràng là cậu biết mình không xứng với người ta. Cũng hiểu rõ đối phương sẽ chẳng thể nào thật lòng thích một ca nhi như cậu.
Thế nhưng… cậu vẫn không nỡ buông tay. Cậu thừa nhận mình ích kỷ, vì tình riêng của bản thân mà lợi dụng lòng biết ơn của người ta, chỉ để có thể ở lại bên cạnh ngài ấy thêm một chút.
Ngay từ đầu, cậu đã ôm ảo tưởng như thế. Trời mới biết khi nhìn thấy người mình cứu chính là Đỗ Tư Niên, trong lòng cậu đã vui mừng biết bao. Cậu không dám nghĩ xa, chỉ thầm mong rằng từ nay về sau giữa hai người sẽ có chút liên quan… dù chỉ là một chút thôi cũng được.
Nhưng khi đứng trước mặt Đỗ tú tài, cậu lại chẳng dám nói gì. Cậu chỉ mong ngài ấy được vui vẻ, vậy là đủ rồi.