Vừa nói chuyện, cha Trình vừa đi vào bếp, mang cơm trưa ra. Trên bàn là một đĩa cải thìa xào mỡ heo, ít dưa muối do ông tự tay làm, một bát cháo kê lớn và hai cái bánh bột ngô.
“Trên đường về con gặp chút việc nên bị chậm một lát.”
Nghe con nói vậy, cha Trình cũng hơi lo, nhưng thấy vẻ mặt Trình Nam bình tĩnh, chắc cũng không phải là chuyện gì lớn.
Ông không vội hỏi ngay mà trước hết giục con ăn cơm, rồi ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, tiếp tục làm việc. Dạo này vụ thu hoạch sắp kết thúc, mà theo lệ làng, sau khi xong mùa người ta sẽ mổ heo ăn mừng, cả làng tụ họp lại ăn tiệc, vui vẻ với nhau một bữa.
Lúc đó, nhiều ca nhi và cô nương đến tuổi bàn chuyện hôn sự cũng sẽ nhân cơ hội ăn mặc chải chuốt, ra mặt một chút, ngầm cho người khác biết mình đã sẵn sàng kết hôn.
Trong thôn, những nam nhân độc thân hay gia đình nào có con trai đến tuổi cưới vợ đều sẽ để ý kỹ một phen. Sau bữa tiệc, nếu vừa ý ai, có thể nhờ người mai mối đến hỏi chuyện, cũng xem như một việc tốt.
Vì vậy, hàng năm vào khoảng thời gian này, công việc thêu thùa trong thôn đều tăng lên. Mấy ca nhi và cô nương thì ai nấy đều muốn ăn mặc chỉn chu, xinh đẹp để gây ấn tượng với người khác.
Mỗi khi đến dịp như vậy, cha Trình lại có cảm xúc buồn vui lẫn lộn. Vui là vì đơn hàng thêu tăng lên, có thể kiếm thêm chút tiền cho nhà. Nhưng cũng buồn vì nghĩ đến đứa con của mình.
Nam Nhi năm nay đã mười tám, sắp sang mười chín rồi. Trong khi ở thôn, hầu hết các ca nhi đều gả chồng từ lúc mười sáu, mười bảy tuổi.
Con nhà mình thì đã gần mười chín mà vẫn chưa ai đến hỏi cưới. Cha Trình lại càng tự trách bản thân không đủ giỏi giang, chỉ biết bắt con vất vả gánh vác, chăm lo cho cái nhà này…
Nghĩ tới đó, cha Trình không khỏi thở dài trong lòng. “Ai… Nếu thật sự không được, thì mình ráng chịu vất vả thêm vài năm nữa, cố dành dụm đủ tiền để cưới rể cho Nam Nhi. Như vậy, dù sau này mình không còn nữa, nó cũng có người bầu bạn.”
Trình Nam hoàn toàn không biết cha mình đang lo lắng điều gì. Cậu kéo một thùng nước từ giếng ngoài sân, múc một gáo rửa tay, rồi ngồi xuống chiếc bàn nhỏ.
Cậu bưng bát cháo vàng nhạt trước mặt lên uống, gắp thêm vài miếng rau luộc, ăn cùng mấy miếng dưa muối cha làm. Buổi sáng đi làm đồng, cậu đã tranh thủ thu hoạch nốt mấy ruộng lúa, xem như hoàn tất vụ mùa năm nay.
Cậu vốn định tranh thủ làm xong sớm để còn chuẩn bị việc gϊếŧ heo vào dịp làng ăn mừng sau vụ gặt, nên lúc đó cuống cuồng chạy ra đồng làm việc, đến cơm trưa cũng quên mất.
Vất vả lắm mới làm xong xuôi, chuẩn bị về nhà, thì lại thấy có người đang vùng vẫy kêu cứu giữa sông. Trình Nam không biết bơi, chỉ đành vội vàng dùng cái túi lưới đánh cá ai đó để lại bên bờ để kéo người kia lên.
Xung quanh lúc ấy không có ai, Trình Nam chỉ đành “liều mạng cứu người”, chẳng nghĩ gì nhiều. Lúc đó chỉ biết phải cứu người trước đã. Không rõ là người kia cảm nhận được có người đến giúp nên không vùng vẫy nữa, hay là vì kiệt sức nên nằm im, nhưng may mắn thay, Trình Nam thực sự đã kéo được người đó lên bờ.
Lúc cứu người, vì quá lo lắng và cuống quýt, cậu chẳng nhìn kỹ. Mãi đến khi người kia đã được kéo lên bờ rồi, Trình Nam mới phát hiện, người cậu vừa cứu chính là Đỗ tú tài, người cậu thầm thương trộm nhớ suốt bao năm qua!
Trong lòng cậu càng thêm hoảng loạn, tay chân luống cuống, vội vàng nhớ lại những gì đại phu què trong thôn từng chỉ dạy, bắt đầu ấn ngực cho Đỗ tú tài để sơ cứu. Cậu làm mãi, mãi đến khi thấy Đỗ tú tài từ từ mở mắt ra mới dám dừng lại, thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường lúc đó, Trình Nam có liếc thấy vài người đi ngang, nhưng không một ai đến giúp. Họ chỉ đứng đó bàn tán, xì xào sau lưng cậu.
Khi ấy, cậu nghĩ, dù sao danh tiếng của mình trong thôn cũng đã xấu sẵn rồi, cần gì phải để ý mấy lời gièm pha đó. Việc quan trọng là cứu người trước đã. May mà cuối cùng Đỗ tú tài cũng không sao cả…
Trình Nam uống thêm vài ngụm cháo, trong lòng cứ nghĩ đến Đỗ tú tài là lại thấy tim đập rộn ràng. Cả bát cháo loãng cùng rau xào đơn giản hôm nay cũng bỗng dưng thấy ngon hơn mọi ngày.
Ngẩng đầu nhìn thấy cha mình vẫn đang bận rộn, Trình Nam hơi do dự. Dù sao… di vật mà phụ thân để lại cậu cũng đã giao cho Đỗ tú tài, mà Đỗ tú tài lại nói ra những lời như vậy… Nghĩ tới nghĩ lui, Trình Nam cảm thấy mình nên nói thật cho cha biết.