Nghĩ đến lúc đó, khi phu lang mình mắt sưng đỏ vì khóc, Đỗ Tư Niên càng thêm trân trọng. Lần này, y nghiêm túc nhận lấy miếng ngọc bội, cẩn thận cất vào trong ngực, giống như giữ một phần trái tim của đối phương.
Mọi người trong phòng thấy hai người bọn họ tình ý rõ ràng, nói thêm gì nữa cũng có vẻ thành khó coi, nên lần lượt kiếm cớ rời đi.
Nhưng giống như mấy người phụ nữ ở thôn Vấn Thủy trước đó, trong lòng họ đều thấy bất bình và khó hiểu với ánh mắt lựa chọn của Đỗ tú tài. Vừa ra khỏi cửa, họ đã bước nhanh về nhà, nóng lòng kể lại chuyện vừa xảy ra với người trong nhà nghe.
Trình Nam thấy cuối cùng cũng chỉ còn lại hai người họ trong phòng, liền làm bộ muốn rời đi. Đỗ Tư Niên cân nhắc đến chuyện cả hai vẫn chưa thành thân, lại nghĩ cho thanh danh của Trình Nam, nên cũng không cố giữ cậu ở lại quá lâu.
Tại thôn Vấn Thuỷ.
Trong thôn có vài người phụ nữ, phu lang nổi tiếng nhiều chuyện, thích tụ tập buôn dưa lê. Vậy nên chuyện xảy ra ở bờ sông nhanh chóng bị truyền đi khắp nơi.
Chỉ có Tống Xuân cha ca nhi của Trình Nam là chưa biết gì. Ông bị bệnh quanh năm, thường ở nhà thêu khăn kiếm sống, ít ra ngoài, nên chưa nghe được tin đồn.
Khi Trình Nam trở về thôn, cậu đã cảm thấy có không ít ánh mắt đang dõi theo mình.
Cậu biết chuyện trưa nay chắc chắn đã lan khắp thôn rồi. Nhưng cậu không hề trốn tránh hay hoảng loạn. Cậu đã trao ngọc bội của phụ thân để lại cho Đỗ Tư Niên, nghĩa là đã hạ quyết tâm.
Vì vậy, mặc kệ người ta nhìn mình ra sao, Trình Nam vẫn thẳng lưng bước nhanh về phía nhà.
Nhà của Trình Nam nằm ở phía tây thôn Vấn Thủy, là một căn nhà gạch nhỏ tách biệt, nằm ở cuối làng. Ngôi nhà này do phụ thân của Trình Nam xây từ khi ông còn sống…
Khi đó, nhà họ Trình tuy ít người, nhưng cha của Trình Nam lại nổi tiếng khéo tay, giỏi nghề trong vùng. Trình Nam được thừa hưởng không ít từ cha mình, nhìn thân hình cao gầy, khỏe mạnh hiện giờ cũng có thể tưởng tượng được phụ thân cậu khi còn trẻ từng phong độ như thế nào.
Lúc còn trẻ, phụ thân Trình Nam cùng với cha cậu đến thôn này khi đang chạy nạn. Vậy mà chỉ dựa vào tay nghề mổ heo, ông đã dần mua được vài mẫu ruộng tốt và một căn nhà ba gian xây bằng gạch đỏ.
Đến tận bây giờ, trong cả thôn Vấn Thủy, những hộ có nhà xây bằng gạch đỏ chỉ đếm trên đầu ngón tay — chừng bảy, tám nhà gì đó. Đó cũng là lý do vì sao từ nhỏ Trình Nam đã bị nhiều người để mắt đến như một người “đáng giá”, là đối tượng lý tưởng để dựng vợ gả chồng.
Nhà có chút của cải, lại chỉ còn hai cha con nương tựa vào nhau, cha Trình Nam lại mang bệnh từ thời chạy loạn, nên trong làng có không ít người ngoài mặt thì làm ngơ, nhưng bên trong lại âm thầm rắp tâm tính toán chuyện nhà họ Trình.
Trình Nam cứ thế mà ưỡn ngực ngẩng đầu, một mình học theo dáng vẻ năm xưa của phụ thân, người từng gϊếŧ heo, làm ruộng. Khi có kẻ đến nhà nói lời khó nghe, định ỷ thế hϊếp người, cậu sẵn sàng cầm dao gϊếŧ heo rượt đuổi kẻ đó khắp nửa thôn.
Từ sau chuyện đó, dù trong thôn có bao nhiêu lời đồn đại nhảm nhí, cũng không ai dám dây vào Trình Nam. Người ta nói, cậu còn mạnh mẽ hơn cả nam nhân, lại dữ dằn, không dễ chọc.
Lâu dần, tuy tiếng tăm của Trình Nam trong thôn không tốt, người ta bảo cậu lạnh lùng, cứng rắn nhưng cũng vì vậy mà không ai dám lại gần với ý đồ xấu nữa.
Kể từ đó, nhà họ Trình gần như sống tách biệt với làng xóm. Ngoài những lúc người ta cần mua heo hay mướn gϊếŧ heo, ngày thường gần như không ai lui tới.
Dù cha của Trình Nam vẫn luôn lo lắng cho hôn sự tương lai của con mình, nhưng với Trình Nam, những ngày như vậy lại rất yên ổn và hạnh phúc. Chỉ cần còn cha ở bên cạnh, cậu chẳng màng đến việc phải giao tiếp với người khác, bớt được đi bao nhiêu phiền phức.
Trình Nam chưa từng nghĩ đến chuyện sau này mình sẽ không lấy được ai. Dù sao trong lòng cậu sớm đã có người mình thích rồi. Cùng lắm thì cả đời cứ ở bên cạnh cha, chăm sóc cha đến cuối đời, sau đó sống một mình cũng chẳng sao!
Trình Nam vừa về đến nhà, thấy cha đang ngồi thêu khăn bên hiên nhà, không khỏi thấy xót xa vì cha quá vất vả. Cậu bước lên, gọi một tiếng: “Cha ơi.”
Cha Trình ngẩng đầu lên, thấy con đã về, bàn tay đang thoăn thoắt liền dừng lại, vội vàng làm xong mũi thêu cuối cùng rồi ôm lấy cái rổ kim chỉ đứng dậy, nói: “Nam ca nhi hôm nay về trễ vậy? Cả buổi trưa cũng trôi qua rồi. Cha còn đang tính nếu con không về nữa thì cha phải xuống ruộng tìm con đấy.”