Chương 14: Ngọc bội (2)

Chẳng lẽ là cậu ta muốn lấy lý do báo ân để ép buộc Đỗ tú tài cưới mình sao? Nhưng nhìn vẻ mặt của Đỗ tú tài thì không giống đang bị ép chút nào. Ngược lại, trông còn giống như nhặt được món hời lớn, khóe miệng cứ cười mãi chẳng dứt.

Ngược lại là Trình Nam, cậu ca nhi kia lại càng nhíu chặt mày, nhìn kiểu gì cũng giống như… không muốn cho lắm!

Ai mà ngờ, thật ra trong lòng Trình Nam lúc này đang rối như tơ vò. Cậu cảm thấy Đỗ tú tài hình như vẫn chưa tỉnh táo hẳn sau khi ngã xuống nước, làm gì cũng quá vội vàng, xúc động quá mức.

Hiện tại, ngay cả người trong thôn nhà Đỗ tú tài cũng đều nghe thấy cái câu “lấy thân báo đáp” kia rồi. Nếu về sau y đổi ý thì dù có giải thích kiểu gì, thanh danh của y e là cũng bị ảnh hưởng.

Nếu thực sự đến lúc đó không cưới được, thì cậu sẽ chủ động nói rằng là do bản thân cảm thấy không xứng đôi, nên không muốn nữa là được. Dù sao thì mọi người chắc chắn cũng sẽ nghĩ như vậy thôi.

Nghĩ thông suốt rồi, Trình Nam vốn đang nhíu mày nét mặt lúc này cũng dịu lại, thậm chí còn hào phóng gật đầu, khẽ mỉm cười với Đỗ Tư Niên.

Một phu lang trung niên vẫn đang quan sát hai người từ đầu đến giờ, thấy bầu không khí giữa họ trở nên thân thiết, mềm mại thì bắt đầu thấy sốt ruột.

Nhà hắn có hai đứa ca nhi, tướng mạo đều tuấn tú, lại đang trong độ tuổi thích hợp để gả chồng. Mấy năm trước, Đỗ tú tài vì để tang mà chưa lấy vợ, hắn vẫn luôn tính toán sẽ tranh thủ gả cho tú tài về làm rể quý trong nhà. Ai ngờ, bây giờ lại để cho một ca nhi không biết từ đâu xuất hiện chen ngang.

Không nhịn được nữa, người này mở miệng nói: “Đỗ tú tài này, chúng ta cũng biết ngươi là người trọng tình nghĩa, biết báo đáp. Vị ca nhi này đúng là làm việc tốt, nhưng cũng không nhất thiết phải lấy thân báo ân. Hai người các ngươi kết nghĩa huynh đệ chẳng phải cũng là một chuyện đẹp hay sao?”

Lời của phu lang trung niên cũng đúng với suy nghĩ trong lòng nhiều người. Mọi người bắt đầu lẩm bẩm trong bụng: Ừ thì, đâu nhất thiết phải cưới cái ca nhi kia để báo ân, nhà ai chẳng có con gái hay ca nhi đến tuổi kết hôn, ai mà chẳng muốn gả cho Đỗ tú tài chứ. Huống chi Đỗ tú tài từng nói đời này chỉ cưới một người, nếu người được cưới là con cháu nhà mình thì còn gì bằng…

“Đúng vậy, đúng vậy!”

“Lão Tống nói có lý đó!”

Mọi người bắt đầu rầm rì tán đồng.

Thấy tình hình như vậy, trong lòng Đỗ Tư Niên có chút khó chịu, nhưng trên mặt lại vẫn rất kiên định. Y trầm giọng tuyên bố: “Các vị không cần nói nữa, ta đã quyết định rồi. Ta đã sớm có lòng ái mộ Trình Nam, nay lại được người mình yêu cứu mạng, từ nay về sau chỉ nguyện cùng Trình Nam sống bên nhau trọn đời.”

Trình Nam nghe thấy Đỗ Tư Niên nói ra những lời như vậy, trong lòng không thể tiếp tục tự lừa dối rằng mình không rung động nữa. Cậu siết chặt tay, các đốt ngón tay vì dùng lực quá mạnh mà trở nên trắng bệch.

Dù cho lời kia không phải là thật lòng, cậu cũng nguyện ý vì lời nói dối ấy mà trao trọn cả đời mình.

Là Đỗ Tư Niên nói muốn bên nhau, vậy thì cậu nguyện ý ở bên y, cho đến khi người ấy không còn tình cảm với mình nữa.

Trình Nam bước về phía người mình thầm ngưỡng mộ. Trong khoảnh khắc này, cậu gạt bỏ mọi lý trí, mọi do dự. Cậu đứng trước mặt Đỗ Tư Niên, hai má hơi đỏ ửng, nhưng ánh mắt lại sáng rực.

Cậu đưa cho Đỗ Tư Niên miếng ngọc bội mà mình luôn mang theo bên người. Ngọc tuy không quý giá, kiểu dáng cũng bình thường, nhưng lại là vật kỷ niệm cuối cùng mà phụ thân để lại cho cậu. Giờ đây, cậu giao nó lại cho Đỗ Tư Niên.

Cậu chăm chú nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội trong tay, không dám ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt của người trước mặt. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, thời gian như kéo dài vô tận, tim cậu đập loạn không ngừng, cả người vì hồi hộp mà căng cứng, không dám nhúc nhích.

Đỗ Tư Niên nhìn miếng ngọc bội trước mắt đúng là nó, là miếng ngọc của đời trước. Lúc y tự mình đến cửa cầu hôn, cậu cũng lặng lẽ lấy nó ra trao cho y. Khi ấy, ánh mắt cậu đầy phức tạp…

Có lẽ, từ kiếp trước, cậu chưa từng nghĩ là y thật lòng. Vậy mà vẫn sẵn sàng đưa món đồ duy nhất mà phụ thân để lại cho cậu.

Lần này, Đỗ Tư Niên đã hiểu rõ ý nghĩa sâu sắc của miếng ngọc bội này. Không cần phải đợi đến khi đệ đệ vô tình làm vỡ nó, rồi chứng kiến phu lang thu dọn từng mảnh vỡ trong lặng lẽ, âm thầm rơi lệ, y mới nhận ra. Khi đó, y vẫn nghĩ Trình Nam đối với mình cũng chỉ là miễn cưỡng, nếu không yêu thì sao lại đưa món đồ quý giá như vậy?