Lúc này mọi người mới chú ý đến một ca nhi đang đứng ở cửa. Gương mặt xa lạ, rõ ràng không phải người trong thôn. Mãi đến lúc đó, họ mới phản ứng lại, sao lại có một ca nhi theo Đỗ tú tài trở về vậy?
Sau khi bình tĩnh lại, mọi người mới bắt đầu quan sát kỹ người lạ này.
Người kia vóc dáng cao ráo, so với ca nhi bình thường thì cao hơn nhiều. Làn da màu lúa mạch, không trắng trẻo như phần lớn ca nhi khác. Trên người mặc một bộ quần áo làm lụng giản dị, càng tôn lên vóc người rắn rỏi, khỏe mạnh. Nhưng điểm hút mắt nhất chính là đôi mắt sáng trong, đầy thần thái kia.
Ca nhi này ăn mặc và khí chất đều rất giống nam tử, nếu không có một dấu vết chu sa đỏ tươi giữa trán – biểu tượng đặc trưng của ca nhi thì có khi người ta đã tưởng nhầm là nam nhân.
Trình Nam cảm nhận được ánh mắt dò xét của mọi người, trong lòng không khỏi thấp thỏm, lúng túng. Cậu không biết nên làm gì, chỉ có thể vô thức nhìn về phía Đỗ Tư Niên để cầu cứu.
Đỗ Tư Niên ngồi ở mép giường, tay cầm ấm trà nghi ngút hơi nước, làn khói mỏng manh mờ ảo che khuất đôi mắt đang ẩn chứa đầy nhu tình. Y khẽ gật đầu, lên tiếng:
“Các vị hàng xóm láng giềng, khi nãy trên đường từ thôn Vấn Thủy trở về, lúc đi ngang qua bờ sông, ta đã bị người đẩy xuống nước, suýt nữa mất mạng. May mà có vị ca nhi này cứu giúp, nếu không thì giờ này… e là ta đã…”
Lời còn chưa nói hết, nhưng ai nấy đều hiểu rõ sự tình nghiêm trọng đến mức nào.
Người trong thôn phần lớn đều chất phác, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mưu hại tính mạng người khác. Chuyện có người ra tay đẩy tú tài xuống nước, rõ ràng là việc táng tận lương tâm, không thể nào xuất phát từ dân làng được.
Nghĩ đến việc tú tài – niềm tự hào duy nhất của cả thôn suýt chút nữa bị người hãm hại, cả đám người tức giận sục sôi, ai nấy đều phẫn nộ mắng nhiếc kẻ thủ ác chưa rõ danh tính kia.
“Sao lại có kẻ độc ác đến vậy, dám làm chuyện hại người ngay giữa thôn chúng ta!”
“Đỗ tú tài là người hiền lành, tính tình tốt như thế, sao lại gặp phải chuyện bất công như vậy chứ!”
“Đúng là quá đáng, chuyện này phải nhanh chóng báo với thôn trưởng!”
“Phải rồi! Từ nay trong thôn cũng phải nên cẩn thận hơn!”
Cho dù không phải vì Đỗ tú tài, thì chỉ cần nghĩ đến việc có kẻ ác tâm, dám xuống tay với mạng người đang sống ngay trong làng, ai mà không phẫn nộ? Người người đều tức tối, mắng chửi kẻ thủ ác, mong tìm ra và trừng trị thích đáng.
Đỗ Tư Niên nhìn dáng vẻ giận dữ của dân làng, trong lòng cũng âm thầm quyết tâm. Đời trước, người toan tính mưu hại y cuối cùng vẫn không tìm ra. Nhưng lần này, y nhất định sẽ không để cho chuyện đó tái diễn, phải tìm được kẻ đó, trừ hậu họa tận gốc.
Ánh mắt y lại nhìn về phía Trình Nam – người lúc này đang cau mày, vẻ mặt đầy lo lắng bèn cất tiếng nói ngay…
“Các vị, ta nói muốn mọi người làm chứng là ta, Đỗ Tư Niên, muốn cưới Trình Nam làm phu lang, suốt đời chỉ có một mình cậu ấy.”
Đỗ Tư Niên biết việc Trình Nam cứu mình hôm nay nếu bị người ta biết chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Trình Nam.
Nên bây giờ y công khai với mọi người là sẽ cưới Trình Nam làm phu lang, như vậy mọi người sẽ không dám nói xấu hay nghi ngờ về chuyện của Trình Nam nữa.
Còn chuyện Trình Nam có đồng ý hay không, y không lo.
Kiếp trước họ đã hứa dễ bên nhau suốt đời rồi, nên giờ y quyết tâm nhất định không buông tay.
Dù Trình Nam chưa đồng ý, y vẫn sẽ ở bên, từ từ chiếm lấy trái tim cậu.
Ở kiếp trước, phu lang của y ban đầu chắc cũng chỉ là miễn cưỡng đồng ý thôi. Nhưng cuối cùng chẳng phải cũng yêu y sao? Họ chính là một đôi trời định mà!
Bên này, Đỗ Tư Niên đã tự mình quyết định xong, thần sắc trở nên càng thêm kiên định. Chỉ là, những người trong phòng lại vẫn chưa kịp phản ứng gì.
Dù sao thì, Đỗ tú tài nhà họ, tuy thân thể có hơi yếu một chút, nhưng dung mạo lại nhã nhặn thanh tú, giờ phút này dù tóc tai còn rối, đang ngồi bên mép giường, thế mà vẫn không lộ ra chút vẻ bơ phờ nào, trái lại còn toát lên phong thái như ngọc.
Lại nhìn sang cậu ca nhi đang đứng ở cửa — tướng mạo chỉ bình thường, vóc dáng lại có phần cao quá so với thường lệ, nước da cũng không trắng bằng Đỗ tú tài. Lúc này cậu đang cắn nhẹ môi, vẻ mặt có chút lạnh lùng, nhìn thế nào cũng không giống kiểu người mà một nam nhân như Đỗ tú tài sẽ động lòng.
Dù cho có là người cứu mạng đi chăng nữa… cũng không đến mức khiến Đỗ tú tài muốn cưới để báo ân chứ?