Chương 12: Thề (3)

Tú tài đấy! Không phải dạng vừa đâu! Người ta học hành đỗ đạt, tương lai sáng lạng. Những người như thế, ai mà chẳng cưới đến hai ba thê thϊếp, có mỹ nhân vây quanh. Vậy mà Đỗ tú tài lại cứ nhất quyết cưới cái tên ca nhi quê mùa xấu xí đó về làm chính thê, chẳng lẽ… lúc rơi xuống sông đầu y thật sự va phải đá rồi sao?

Nhất là cái bà Vương kia, vừa nhìn thấy Trình Nam là đã khó chịu trong lòng. So với ca nhi nhà mình thì Trình Nam chẳng có cửa so: vừa đen, vừa to con, không có lấy nửa phần dịu dàng mềm mỏng. Ấy thế mà Đỗ tú tài lại coi trọng!

Bà ta tức đến nghiến răng, bụng thì rủa thầm cái gọi là “may mắn chó ngáp phải ruồi”, ngoài miệng lại không ngừng nói móc: “Chậc, mấy người đọc sách ấy mà, ở thư phòng riết đầu óc cũng có vấn đề. Chưa thấy qua người đẹp thật sự thôi! Đợi đến lúc gặp được ca nhi nhà ta xem, chắc chắn sẽ tỉnh mộng, ném cái tên Trình Nam kia sang một bên cho coi.”

Một vài người phụ nữ đứng xem bên cạnh, trong lòng mỗi người mỗi khác: có người thì thở dài cảm khái, có người thì thầm ngưỡng mộ, thấy rằng một nam nhân mà có thể chung tình như vậy thật là hiếm có. Nhưng dù nghĩ gì thì họ cũng có một suy nghĩ chung, chuyện này quá động trời, nhất định phải về nhà kể lại cho người thân, bạn bè nghe!

“Trời ạ, Đỗ tú tài nổi danh, nghe đâu diện mạo còn như Phan An, vậy mà lại si mê cái ca nhi cao to, đen nhẻm đó!”

Cũng vì vậy, trong làn sóng bàn tán xôn xao về “gu đặc biệt” của Đỗ tú tài, rất ít người còn nhắc đến chuyện Trình Nam từng liều mình cứu y. Công lao bị lãng quên, còn “tình cảm kỳ lạ” thì lại trở thành chủ đề nóng.

Dù là giữa trưa, ánh nắng chói chang, nhưng tiết trời mùa thu vẫn lành lạnh, gió lùa qua con đường nhỏ khiến người ta không khỏi rùng mình. Đỗ Tư Niên đi được mấy bước lại hắt hơi liên tục, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.

Trình Nam thấy vậy thì hối hận không thôi. Đáng lý ra, cậu không nên ở đó cố chấp với mấy lời xúc động bốc đồng của Đỗ tú tài. Người ta đã nói như thế rồi thì cứ gật đầu đại cho xong đi, dù sao… dù sao thì Đỗ tú tài nếu sau này có đổi ý cũng chẳng sao cả.

Bởi vì từ đầu, cậu vốn đã không dám hy vọng xa vời được ở bên cạnh người ấy.

Hắn cố tình lờ đi niềm vui cùng xao xuyến vừa nảy lên trong lòng vì lời nói của Đỗ tú tài, chỉ đẩy nhanh bước chân về phía trước.

Khi đến cổng thôn Đỗ gia, nơi ấy đã có vài nhóm người tụm năm tụm ba ngồi tán gẫu sau giờ trưa. Vừa thấy Đỗ tú tài xuất hiện trước mắt với bộ dạng ướt sũng từ đầu đến chân, bên cạnh còn đi cùng một ca nhi trông khá lạ mặt, cả đám người lập tức ngừng nói chuyện, ánh mắt đổ dồn về phía hai người.

Phải biết rằng, đây là tú tài duy nhất của thôn bọn họ! Trong thời buổi này, văn nhân rất được coi trọng, mà nhà nghèo muốn thi đỗ lại càng khó. Vậy mà ở một thôn nhỏ như thế này lại có một người không chỉ đỗ tú tài, mà còn đỗ đầu bảng, được cả quan huyện hết lời khen ngợi.

Có người như vậy sống chung trong thôn, nói ra ai ai cũng cảm thấy vinh dự, được thơm lây. Ngày thường, người trong thôn đối với Đỗ tú tài đều rất kính trọng, xem như niềm tự hào của cả thôn.

Giờ lại thấy Đỗ tú tài chật vật thế kia, ai cũng lo lắng, vội vàng chạy đến hỏi han, khuyên người mau về nhà thay quần áo nghỉ ngơi kẻo nhiễm lạnh.

Có người chợt nhớ ra nhà của Đỗ tú tài không có ai chăm sóc, thế là nhanh miệng nói muốn đưa y về để nấu cho bát canh gừng. Vài người thậm chí còn không chờ lâu, liền dứt khoát cùng nhau đỡ Đỗ Tư Niên về nhà.

Trong lòng Đỗ Tư Niên dâng lên chút cảm động. Đời trước y đã từng trải qua đủ loại lạnh lẽo, bạc bẽo của nhân tình thế thái, giờ nhìn thấy những người thân thích, hàng xóm xung quanh quan tâm giúp đỡ như vậy, dù cũng có vài người không mấy vui vẻ với y, nhưng phần lớn vẫn mang theo tình làng nghĩa xóm thật lòng và chân thành.

Trình Nam đi theo Đỗ tú tài về đến nhà, thấy trong nhà có không ít người giúp đỡ y thay quần áo, rót trà ấm, chăm sóc chu đáo, lúc này mới yên tâm chuẩn bị rời đi. Ai ngờ vừa xoay người, liền nghe thấy tiếng Đỗ tú tài vang lên: “Chư vị, hôm nay tại hạ muốn nhờ mọi người làm chứng một việc.”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Đỗ Tư Niên. Chỉ thấy y khẽ nhướng mày, khóe môi mang theo một nụ cười khó giấu, ánh mắt ánh lên ý cười, lướt qua mọi người rồi dừng lại nơi cánh cửa.