Chương 11: Thề (2)

Hai tay y siết chặt thành nắm đấm, từng đường gân xanh nổi rõ. Y đang cố kiềm chế, cố ngăn bản thân không vồ vập, không khiến cho người ấy sợ.

Trong khi đó, Trình Nam vừa dứt lời xong, trong lòng thấp thỏm không yên. Nhưng mà… vì sao Đỗ tú tài vẫn không nói gì?

Không lẽ… thật sự là do vừa rồi xúc động nên mới nói ra những lời ấy ư?

Hay là, y đang thấy hối hận…?

Còn mình, chẳng qua chỉ là một người vô tình ra tay giúp đỡ mà thôi… đâu đáng để người ta để tâm đến như thế.

Trình Nam trong lòng như có lửa đốt, lo lắng bất an, không kìm được lại mở miệng: “Đỗ tú tài, có thể là ngài chưa nghe rõ, ta vừa mới nói, ta..”

“Ta nghe rồi.”

Người kia, như ngọc sáng giữa ánh chiều, nhẹ giọng cắt lời, lại ho khẽ một tiếng: “Khụ, khụ…”

“Ta đều biết cả. Ngươi tên Trình Nam, là ca nhi nhà thợ gϊếŧ heo ở thôn Vấn Thủy. Ta đã biết từ trước rồi.”

Giọng nói tuy nhẹ, nhưng dứt khoát, không chút do dự.

Đỗ Tư Niêm cảm thấy trong ngực có gì đó ngứa ngáy, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng. Suýt nữa thì y quên mất, cơ thể này từ năm mười chín tuổi đã yếu, sao có thể so với lúc sau này y được điều dưỡng kỹ càng ở kinh thành.

Y phải tĩnh dưỡng thật tốt, không thể để cho phu lang tương lai của mình phải lo lắng hay nhọc lòng vì mình nữa.

“Trình Nam ca nhi, thật ra ta đã sớm thầm mến ngươi. Chỉ là vì không có trưởng bối trong nhà, nên vẫn chậm chạp không dám bày tỏ. Hôm nay suýt chút nữa ta đã bỏ mạng tại đây, may mắn được ngươi cứu giúp. Ân tình cũ thêm nghĩa mới, lòng ta mến mộ ngươi càng sâu, thật khó mà kìm nén.”

Trình Nam nghe đến đây, hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, Đỗ tú tài không chỉ biết rõ tên cậu, mà còn nói… đã sớm thích cậu ư?

Còn chưa kịp tiêu hóa xong câu nói vừa rồi, Trình Nam đã thấy Đỗ Tư Niên khép ba ngón tay, hướng lên trời mà thề, sắc mặt nghiêm nghị.

“Trước mặt trời cao chứng giám, ta, Đỗ Tư Niên, thề rằng cả đời này chỉ cưới một mình Trình Nam, suốt đời không phụ! Nếu trái với lời thề này… thì không được chết tử tế!”

Lời thề vừa dứt, không gian lặng im như tờ. Chỉ còn tiếng lá thu xào xạc rơi xuống, chứng giám cho lời thề nặng tựa nghìn vàng.

Trình Nam lúc đầu sững sờ trong chớp mắt, sau đó mới vội vàng phản ứng lại, sốt ruột nói: “Không được đâu! Đỗ tú tài, sao ngài có thể thề những lời như vậy được? Không được, không được! Phi phi phi, ai lại nói đến chuyện chết chóc chứ! Không có chuyện chết hay không chết gì hết!”

Đỗ Tư Niên nhìn dáng vẻ sốt sắng lo lắng của phu lang, trong lòng âm thầm vui mừng. Y dịu dàng nói: “Giờ thì ngươi tin rồi chứ, Trình Nam? Ta thực sự… thực sự rất yêu ngươi.”

Lúc này lại đến lượt Trình Nam không biết nói gì. Người trước mặt này, rõ ràng hôm nay chỉ mới là lần đầu hai người thật sự tiếp xúc, vậy mà y lại có thể dứt khoát lập lời thề nặng nề như thế, nói ra những lời thâm tình đến vậy…

“…Ta tin. Đỗ tú tài, ta tin ngài.”

Ánh mắt Trình Nam rơi xuống bộ dạng cả người ướt sũng của Đỗ Tư Niên, lúc này mới giật mình nhận ra, hiện tại đã là cuối thu rồi, còn đứng giữa gió lạnh thế này, nhất định sẽ bị cảm lạnh mất.

Nghĩ đến lời đồn Đỗ Tư Năm thân thể yếu ớt bệnh tật, Trình Nam càng thêm lo lắng. Thật sự là… vừa rồi còn ở đây cãi qua cãi lại với người ta, giờ phải mau chóng đưa hắn về nhà nghỉ ngơi mới đúng là việc đứng đắn.

Đỗ Tư Niên chỉ đến khi nghe được Trình Nam nói “ta tin ngài” mới hoàn toàn yên lòng. Y biết, phu lang của mình không thật sự muốn chạy trốn nữa rồi.

“Hắt xì!”

Người luôn luôn giữ vẻ bình tĩnh như Đỗ Tư Niên, giờ phút này cũng không tránh khỏi có chút lúng túng, chỉ biết cười cười xấu hổ.

Trình Nam thì cuống quýt lên, vội vàng chạy đến đỡ lấy y: “Đỗ tú tài, ngài còn đứng đó làm gì! Mau về nhà, gió lạnh lắm, cẩn thận cảm đấy!”

Hai người cứ thế, một trước một sau, một ướt nhẹp một sốt ruột, chậm rãi rời khỏi con đường nhỏ, dọc đường làn gió thu lướt qua, vương đầy hơi thở dịu dàng.

Bên này hai người mới vừa ngọt ngào quay về nhà, bên kia đám phu lang và phụ nữ ngồi hóng chuyện nãy giờ lại bắt đầu xôn xao không yên…

Sao lại như thế được chứ? Bọn họ còn chưa kịp tiêu hóa xong việc Đỗ tú tài thừa nhận có cảm tình với cái ca nhi cao to thô kệch kia, vậy mà y lại còn lập lời thề độc: đời này chỉ cưới một mình Trình Nam!