Chương 10: Thề (1)

Bất tài? Gọi là chỉ có công danh tú tài thôi ư? Cả mấy thôn quanh vùng Trình Nam ai mà không biết, chỉ có Đỗ tú tài là người duy nhất mới 16 tuổi đã thi đỗ tú tài!

Y tài giỏi như vậy, chói sáng như vậy.

Trong lúc Trình Nam còn đang nghĩ ngợi, cảm thấy Đỗ tú tài thật đáng để ngưỡng mộ, thậm chí còn muốn cảm tạ số phận vì được nói chuyện với người văn nhã như vậy, thì câu nói tiếp theo của Đỗ Tư Niên bỗng nổ vang bên tai cậu như tiếng sấm: ”…Cho nên ta muốn hỏi… ngươi có… nguyện ý gả cho ta không?”

Lời của Đỗ Tư Niên nói ra quá đột ngột, không hề báo trước, nhưng y không muốn chờ đợi thêm nữa, không muốn cùng một ca nhi dây dưa mập mờ lâu dài, y muốn ngay lập tức buộc người này lại bên mình.

“Ta biết lời nói hôm nay có phần mạo muội, nhưng ca nhi là người trọng nghĩa, còn ta… ngay từ lần đầu gặp mặt đã rung động, thật sự không thể ngăn nổi lòng mình.”

Dứt lời, Đỗ tú tài còn dùng ánh mắt nghiêm túc, đầy thâm tình nhìn về phía Trình Nam. Trong đôi mắt ấy dường như ngập tràn sóng tình, chỉ chực chờ tuôn trào.

Trình Nam thực sự cảm thấy mình sắp bị ánh mắt nồng cháy ấy thiêu đốt. Đầu óc cậu như muốn ngừng hoạt động, không kịp phản ứng.

Đỗ tú tài vừa hỏi cậu có nguyện ý gả cho mình không. Nguyện ý sao? Đương nhiên là nguyện ý! Một vạn lần cũng nguyện ý!

Nhưng cậu không muốn Đỗ tú tài vì được cậu cứu giúp một lần mà phải miễn cưỡng cưới cậu về. Cậu hy vọng Đỗ tú tài có thể tìm được một người xứng đáng hơn, có thể thật sự mang đến cho y hạnh phúc.

Đỗ tú tài nên ở bên một người hoàn hảo hơn cậu, một người nhẹ nhàng, đẹp đẽ, phù hợp với một nhân tài như vậy.

Chứ không phải là một kẻ như cậu — vừa thô, vừa cao lớn, vừa không có chút dáng vẻ của một ca nhi dịu dàng đúng mực.

Trình Nam nghiến chặt răng, ngẩng đầu lên, gằn ra từng chữ: “Không!”

“Ta không muốn.”

Trình Nam khẽ ngẩng đầu, lén nhìn về phía trước, Đỗ tú tài đang cau mày, gương mặt vốn đã tái nhợt nay càng lộ rõ vẻ tiều tụy, yếu ớt.

Gió nhẹ thổi qua, tay áo ướt đẫm của Đỗ tú tài cũng bị gió làm cho lay động, khẽ đong đưa theo nhịp gió, càng khiến dáng vẻ y trở nên mỏng manh, tưởng chừng chỉ một cái chạm nhẹ cũng có thể đổ gục.

Trình Nam nhìn thấy bộ dạng ấy liền sốt ruột, trong lòng như bị kim châm, vội vã lên tiếng giải thích: “Đỗ tú tài, ngài là người tốt… Nhưng có lẽ ngài không biết, ta là con nhà đồ tể ở thôn Vấn Thủy, làm nghề gϊếŧ heo. Ta chỉ là một kẻ thô lỗ, chữ nghĩa không biết lấy một chữ… Còn…”

Nói đến đây, Trình Nam – người từ nãy đến giờ luôn cúi đầu bỗng như hạ quyết tâm rất lớn. Cậu cố nâng ánh mắt lên, nhưng vẫn không dám nhìn thẳng, chỉ dám liếc trộm xuống phía dưới, mơ hồ né tránh.

“Còn… còn lớn lên xấu xí vô cùng!”

Như lấy hết dũng khí, Trình Nam bật thốt ra câu đó, giọng nghèn nghẹn nhưng dứt khoát. Nói xong, cậu không dám ngẩng đầu nữa, sợ phải nhìn thấy ánh mắt ghét bỏ, chán ghét của Đỗ tú tài, ánh mắt mà cậu đã quá quen thuộc từ những người trong thôn, từ sau khi cha cậu qua đời.

Bởi vì cậu là một ca nhi, lại chẳng giống ai.

Cậu không có làn da trắng nõn như bao ca nhi khác, ngược lại thân hình cao lớn, rắn rỏi, từ nhỏ đã làm lụng ngoài đồng, gϊếŧ heo kiếm sống. Bàn tay thô ráp, vóc dáng ngày càng cao, càng giống một nam nhân thật sự.

Một kẻ như cu sao có thể xứng với người như Đỗ tú tài chứ?

Vừa rồi Đỗ tú tài nói những lời ấy, chẳng qua là vì cảm kích, vì thấy cậu tốt bụng mà thôi. Chứ người ấy còn chưa nhìn rõ bộ dạng thật sự của cậu, càng chưa biết cậu là ai, làm nghề gì…

Giờ thì Đỗ tú tài đã nhìn thấy rồi.

Y chắc hẳn… sẽ hiểu, cậu và y vốn không phải là người cùng một thế giới.

Đỗ Tư Niên lặng lẽ nhìn người phu lang tương lai đang cúi đầu nói nhỏ. Môi mỏng hồng nhạt hơi hé, để lộ ra hàm răng trắng đều, quá đẹp. Người ấy khỏe mạnh, sống động, chân thực đến nỗi khiến lòng y run lên.

Thật sự tốt quá rồi.

Đỗ Tư Niên lại một lần nữa cảm thán, ông trời đã cho y một cơ hội sống lại, và y nhất định phải trân trọng người trước mặt.

Càng nhìn càng thấy đáng yêu… người này là của y. Là phu lang của y.

Một luồng xúc động dâng lên mãnh liệt. Y bước về phía trước một bước, chỉ muốn ôm người ấy vào lòng thật chặt.