Chương 1: Nghi án (1)

Năm Nguyên Cùng thứ 35

“Đỗ khanh gia, việc này khanh thấy thế nào?”

Hoàng đế ngồi ở ghế trên, giọng nói trầm thấp mang theo sự uy nghi.

Triều đình lúc này sóng ngầm mãnh liệt. Mặc dù Hoàng đế vẫn giữ khí thế khiến người khác ông kính sợ, nhưng mấy năm gần đây long thể dần suy yếu, ông đã không còn phong độ như xưa.

Dù trong lòng không muốn thừa nhận mình đã già, nhưng các đại thần trong triều cũng không còn dồn mọi ánh mắt về phía ông nữa. Ai nấy đều đang âm thầm kết bè kết cánh, chọn đứng vào phe các hoàng tử.

Đỗ Tư Niên khi còn trẻ đã đỗ đầu ba kỳ thi lớn liên tiếp, sau được chính Hoàng đế đích thân sắc phong làm Trạng nguyên, từ đó một lòng trung thành tận tụy với Hoàng đế. Hoàng đế cũng vì thế mà nhiều lần đề bạt, tự tay nâng đỡ y – một kẻ không có xuất thân dòng dõi quyền quý, không có bối cảnh trở thành trọng thần trong triều.

Tuy rằng hành động này có phần cực đoan, nhưng cũng không phải không có lý do. Ví dụ như lúc này: Trong kinh thành, có vụ án mấy cô gái trẻ tuổi bị ngược đãi tàn nhẫn, thi thể bị vứt xuống rãnh nước bảo vệ thành. Thế nhưng hung thủ vẫn chưa bị bắt, thậm chí đến một chút manh mối cũng không tìm thấy.

Một vụ án như vậy không thể không để lại chút dấu vết nào. Vậy mà chẳng có ai đứng ra làm rõ, mãi cho đến khi lính tuần tra phát hiện mới được trình báo lên Đại Lý Tự.

Sự việc diễn biến thế này, có thể thấy rõ là có người trong triều đang bao che. Từ trên xuống dưới đều đồng lòng che giấu, bịt kín mọi thứ. Giờ đây, vài gia tộc lớn trong kinh thành còn định kéo lính tuần tra ra làm vật hy sinh, nhanh chóng khép lại vụ án cho xong.

Gần đây sức khỏe của hoàng đế ngày càng tệ, lại càng không chịu nổi khi thấy triều thần chia bè kết phái, các gia tộc hoành hành ngang ngược. Vì vậy, ông có ý định nhân cơ hội lần này, ra tay mạnh để cảnh cáo, đặc biệt là quét sạch thế lực các gia tộc đã tiếp tay làm loạn trong thành.

Sau khi Hoàng đế dứt lời, trong triều có một vị quan trẻ tuổi đứng ra, dáng người cao thẳng, khuôn mặt trắng trẻo khôi ngô. Y cầm bản tấu chương, cúi người rồi lớn tiếng nói: “Khởi bẩm Hoàng thượng, chuyện tàn ác này đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng trong kinh thành. Đã có mười sáu cô gái trẻ bị hại, trong đó còn có con gái của một vị quan trong triều. Dân chúng đang rất hoảng loạn, những nhà có con gái đều đóng chặt cửa, không dám ra ngoài. Nếu vụ án này không được xử lý nghiêm minh, dân chúng sẽ mất lòng tin.”