Các châu phủ ven biển gió lớn, trong núi lại lạnh lẽo, sơn quế sớm đã kết nụ chen chúc thành từng đoàn chồng chất trên đầu cành.
Sáng sớm, ánh bình minh hé rạng, một cành hoa mộc tê vừa được hái đã bung nở, còn vương những giọt sương trong veo, ủ rũ rũ xuống trong chiếc bình cổ cao và hẹp.
Kỷ Lan Chỉ sau một đêm tỉnh giấc, vừa mở mắt đã thấy khóm quế kia trong căn nhà tranh đơn sơ.
Nàng chớp chớp mắt, đúng lúc một giọt sương hoa rơi xuống đọng trên chiếc bàn gỗ què chân.
Kỷ Lan Chỉ không khỏi nghĩ đến chuyện hoang đường đêm qua.
Nàng nhất thời thần trí mơ hồ, co rúm người chịu đựng.
Có lẽ nàng đã ăn quá nhiều.
Những chuyện sau đó, Kỷ Lan Chỉ không nhớ rõ lắm. Nàng nhịn đói cả ngày trời, sức lực đã cạn kiệt, ngã xuống, may mắn có một đôi tay rộng lớn kịp thời đỡ lấy, không để nàng bị thương.
Nhớ lại chuyện tối qua, Kỷ Lan Chỉ cẩn thận đưa tay, sờ nhẹ vào bụng dưới còn ê ẩm, thân thể nàng sạch sẽ thơm tho, y phục cũng đã được thay bằng vải thô, hẳn là người đàn ông kia đã giúp nàng.
Kỷ Lan Chỉ vành tai nóng bừng, tim chợt thắt lại, rồi lại buông lỏng, không biết là vui mừng vì tai qua nạn khỏi hay bàng hoàng sợ hãi vì trót trao thân.
Chưa kịp để nàng nghĩ thông suốt cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn, bờ vai rộng, dáng lưng thẳng tắp bước vào.
Kỷ Lan Chỉ có chút sợ hãi, vô thức lùi về sau nửa bước, ánh mắt vừa vặn chạm phải đôi mắt đen láy lạnh lùng của hắn.
Nàng biết hành động này của mình chẳng khác nào kẻ dở hơi, chuyện ngày hôm qua, rõ ràng là nàng cưỡng ép hắn, nhưng sự tình đến nước này, hắn không kêu oan, nàng lại dám sợ hắn sao?
Người đàn ông không nói gì, chỉ đưa bát cháo gạo đỏ táo tàu trong tay đến trước mặt nàng. Cháo được nấu rất đặc, có lẽ đã thêm đường đỏ, màu sắc đậm hơn, ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào.
Bụng Kỷ Lan Chỉ đói cồn cào, chẳng còn tâm trí lo phòng bị. Nàng đưa tay cầm thìa gỗ, nhưng không ngờ khớp ngón tay lại mỏi nhừ, khiến chiếc thìa tuột khỏi đầu ngón tay, rơi thẳng xuống, va vào thành bát.
Kỷ Lan Chỉ đoán rằng đám giặc cỏ này tính tình đều nóng nảy, không dám nhiều lời, đang định cúi xuống nhặt thìa, ai ngờ người đàn ông đã nhanh chân hơn nàng một bước, nắm lấy cán thìa.
Chẳng mấy chốc, một bàn tay với những ngón tay thon dài đưa đến trước mặt nàng, kề sát bên môi Kỷ Lan Chỉ là muỗng cháo ngọt ấm nóng.
Hắn muốn đút nàng ăn sao?
Kỷ Lan Chỉ ngẩn người một lát, rồi ngoan ngoãn há miệng, cẩn thận ăn cháo.
Táo tàu hầm nhừ tan vào cháo, cháo mềm nhuyễn, mang theo chút mùi khói bếp và củi, thật ngon.
Không khó đoán ra, đây là cháo do chính tay người đàn ông này nấu.
Rõ ràng là một trang nam nhi, lại có tay nghề bếp núc tốt như vậy sao? Kỷ Lan Chỉ suy nghĩ một lát, không khó đoán ra đối phương hẳn là từ nhỏ gia cảnh khốn khó nghèo hèn, từ bé đã tự mình lo liệu cuộc sống, vì vậy mọi kỹ năng đều tinh thông.
Kỷ Lan Chỉ mặc kệ hắn đút cho ăn lưng lửng bát cháo.
Ăn được lưng bụng, Kỷ Lan Chỉ chợt muốn nói chuyện về chuyện tối qua.
Mấy ngày nay nàng vẫn còn có chút suy nhược, có thể thấy dược hiệu mạnh đến nhường nào. Nhưng sau khi tĩnh dưỡng vài ngày, Kỷ Lan Chỉ dự định hồi kinh.
Kỷ Lan Chỉ lựa lời nói: "Ta..."
Chưa đợi nàng mở miệng, người đàn ông đột nhiên trịnh trọng nói: "Chuyện ngày hôm qua, là lỗi của ta... Ta sẽ chịu trách nhiệm với tiểu nương tử."
Hắn đột nhiên gánh hết mọi tội lỗi lên mình, khiến Kỷ Lan Chỉ vô cùng kinh ngạc.
Nàng không khỏi lộ vẻ lúng túng, cũng không tiện nói rõ ý định của mình với đối phương.
Kỷ Lan Chỉ vốn dĩ không muốn dây dưa gì với hắn! Chuyện ngoài ý muốn đêm qua, nàng chẳng hề để tâm, cũng không muốn bận lòng, nàng chỉ mong dứt áo đoạn tình.
Nhưng... Kỷ Lan Chỉ xoa xoa bụng dưới, nơi vẫn còn âm ỉ đau.