Kỷ Lan Chỉ khẽ lay động chiếc quạt tròn trong tay, hàng mi khẽ run.
Nàng đã hiểu ra, Tạ Lận rất có thể... mắc phải bệnh kín khó nói. Việc hắn thủ tiết vì người vợ quá cố, chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc dối trá để che mắt thế gian. Thậm chí, ngay cả đứa con trai kia, chưa chắc đã mang dòng máu của hắn.
Kỷ Lan Chỉ thầm nghĩ, hiện giờ Tạ Lận là người nàng cho rằng phù hợp nhất để gửi gắm cả đời... Dù thành hay bại, nàng cũng phải thử một lần.
...
Kinh thành, Tạ phủ.
Trời vừa hửng sáng, ánh sáng xanh xám nhạt nhòa hắt qua khung cửa sổ vào phòng.
Trên giường, một đứa trẻ chừng sáu, bảy tuổi đang say giấc nồng. Cậu bé kéo chăn gấm trùm kín đầu, tay chân như những xúc tu bạch tuộc, ôm chặt lấy con hổ vải được may tỉ mỉ bằng lụa.
"Đã đến giờ rồi!" Tiếng chuông báo thức vang vọng từ bên ngoài. Lưu quản sự vừa kiễng chân lắng nghe động tĩnh từ phòng ngủ của Lang chủ Tạ Lận, vừa nhỏ giọng nhắc nhở trước cửa: "Đại công tử? Đại công tử! Đến giờ rồi ạ, Lang chủ sắp đến kiểm tra đó ạ!"
Đứa trẻ đang say ngủ kia chính là con trai trưởng của Tạ Lận, Tạ Như Trác.
Tạ Như Trác mơ màng mở mắt, để lộ đôi mắt phượng giống hệt phụ thân. Khuôn mặt cậu bé bầu bĩnh, hai má phúng phính. Cậu ngồi dậy ngơ ngác một lúc, rồi lại ngã xuống ngủ tiếp.
Lưu quản sự ghé tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng, sốt ruột đến nỗi miệng mọc cả mụn nước.
"Đại công tử, hôm nay còn ngủ nướng nữa, lỡ mất buổi Ấu học, sẽ bị phạt viết hai trăm chữ lớn đó ạ! Đến lúc đó lão nô cũng không thể cứu được ngài đâu!"
Thấy trong phòng vẫn im lìm, Lưu quản sự đành liều mình đẩy cửa xông vào.
Hắn liếc nhìn cái giường như một ngọn núi nhỏ, trong lòng thầm kêu khổ không ngừng. Vội vàng vén chăn ra, gọi đám hạ nhân khéo tay đến chải tóc, giúp Tạ Như Trác chỉnh tề y phục.
Trong sự tất bật của đám hạ nhân, Tạ Như Trác dần dần hiện ra dáng vẻ của một tiểu công tử thanh quý. Dải lụa màu vàng lục của hoa hòe buộc mái tóc đen nhánh. Đường nét khuôn mặt còn chưa hết vẻ non nớt, vẫn còn nét trẻ con. Chỉ có đôi mắt lờ đờ buồn ngủ khẽ nhướng lên, mang theo vẻ cáu kỉnh vì bị đánh thức, hừ một tiếng: "Hôm qua vừa học thuộc lòng đến tận hừng đông, chưa ngủ đủ ba canh giờ đã bắt ta dậy. Đến con lừa kéo cối còn không khổ bằng ta, rốt cuộc ta có phải con ruột của cha không vậy?"
"Ăn nói hồ đồ!"
Câu oán trách nghẹn ứ trong lòng Tạ Như Trác vừa thốt ra, ngoài cửa liền vang lên một giọng nói uy nghiêm lạnh lùng.
Lưu quản sự không khỏi rùng mình: "Lang chủ đến rồi."
Tạ Như Trác sống lưng tê dại, run rẩy không ngừng. Nỗi sợ hãi bẩm sinh đối với uy quyền của phụ thân khiến cậu bé ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt lạnh lẽo quét tới.
Tạ Lận dừng chân trước thềm, ngũ quan tuấn tú, dáng người thanh gầy, lưng thẳng tắp. Bộ quan phục màu đỏ tươi cũng không thể che lấp được khí thế uy nghiêm vốn có của hắn.
Tạ Như Trác thấy bóng dáng hắn, trong lòng liền dâng lên nỗi sợ hãi, không tình nguyện bĩu môi, nhỏ giọng gọi một tiếng: "Cha."
Tạ Lận mím chặt đôi môi mỏng, vẻ mặt tuấn mỹ lạnh lùng không chút biểu cảm.
Hắn im lặng một hồi rồi mới cất giọng: "Phạt chép ba trăm chữ lớn, sau đó đến trước linh vị của nương con dập đầu tạ tội."
"Dạ."
Tạ Lận không nói thêm lời nào với Tạ Như Trác, hắn xoay người rời đi, để lại đứa con nhỏ ủ rũ buồn bã.
Tạ Như Trác vội vàng ăn qua loa hai miếng điểm tâm sáng, dưới ánh mắt xót xa của Lưu quản sự, cậu bé bước nhanh vào từ đường của Tạ phủ.
Bao nhiêu oán hận trong lòng Tạ Như Trác, vừa bước vào từ đường liền tan thành mây khói.
Cậu bé thành kính thắp hương, leo lên bồ đoàn, hướng về mẫu thân tạ lỗi, ăn năn nhận sai.
Đợi Lưu quản sự giúp tiểu hài tử cắm xong hương, Tạ Như Trác ngẩng đầu nhìn bức họa phía sau linh vị. Nữ tử trong tranh dung mạo dịu dàng xinh đẹp, tư thái thoát tục, chính là mẫu thân của Tạ Như Trác.
Bức họa này do chính Tạ Lận dùng bút pháp tinh tế, tự tay vẽ nên.
Mà ở một góc của bức họa, còn đề bốn chữ.
Nét bút mạnh mẽ rõ ràng viết: "Ái thê, Chi Chi."
Tác giả có lời muốn nói:
Chi Chi: Nguyên phối của Tạ Lận, nhiều năm không tái giá, nhất định là có bệnh kín!
Con trai: Cha, nương nói cha không được.
Tạ Lận: ...Ừm, cứ thử xem sao.