Chương 6: Lời lẽ sắc bén

Kỷ Lan Chỉ về đến Hầu phủ, việc đầu tiên là đến Bồng Lai Viện vấn an Lão phu nhân, hàn huyên vài câu chuyện nhà.

"Cháu gái thỉnh an tổ mẫu, gần đây người có còn bị chứng tê mỏi đầu gối do hàn khí không ạ? Cháu gái đã cầu được một phương thuốc trị thương hàn, trừ phong của một vị y tăng nổi tiếng đã giao cho Thẩm lang trung bắt mạch. Nếu như dùng được sẽ nhờ lão tiên sinh sắc thuốc dưỡng thân cho tổ mẫu."

Lão phu nhân thân mật kéo tay Kỷ Lan Chỉ, vỗ nhẹ: "Con ngoan, đi xa nhà mà vẫn nhớ đến bệnh cũ của tổ mẫu. Mấy năm nay con chịu khổ rồi, sau này về nhà có thể hưởng phúc thanh nhàn, không cần chịu uất ức nữa."

Tổ mẫu ngoài mặt thân thiết, nhưng Kỷ Lan Chỉ hiểu rõ, vị tông phụ ngâm mình lâu năm trong trạch môn này, đâu phải là một nhân vật nhỏ bé dễ bắt nạt. Bà ta chẳng qua là vì thể diện Hầu phủ vừa giữ lại Liễu di nương để sinh con đẻ cái lại muốn Thịnh thị một vị khuê nữ cao môn không giỏi việc sinh đẻ lo liệu mọi việc trong ngoài, chống đỡ gia môn.

Ngay cả công dụng của Kỷ Lan Chỉ, Lão phu nhân cũng tính toán rõ ràng. Nàng sinh ra dung mạo xinh đẹp, dùng để lấy lòng các quan lớn tân quý thì quá hợp. Quá khứ thất trinh chính là một nhược điểm tốt, nắm được điểm yếu này, Kỷ Lan Chỉ còn không phải ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của người nhà sao?

Kỷ Lan Chỉ giả bộ ứa lệ, sà vào đầu gối Lão phu nhân cọ nhẹ: "Dạ, Lan Chỉ cũng muốn ở bên tổ mẫu nhiều hơn, trước mặt người và phụ thân hiếu kính cần cù, cố gắng hết lòng."

Trong chính đường, hai bà cháu khóc thành một đoàn, tự biên tự diễn màn từ mẫu tôn hiền.

Kỷ Lan Chỉ khóc đến đỏ cả mắt, cuối cùng nâng mấy cây nhân sâm bồi bổ cơ thể mà tổ mẫu ban thưởng, chậm rãi rời khỏi chính phòng.

Từ thái độ dễ gần của Lão phu nhân, Kỷ Lan Chỉ đoán được, hẳn là trong nhà đã có người được chọn để kết giao chỉ chờ nàng đến lôi kéo.

Kỷ Lan Chỉ trong lòng đã có chủ ý bèn đến Trúc Ngọc Viên của Thịnh thị.

Thịnh thị sớm đã biết Kỷ Lan Chỉ thu xếp mọi việc xong nhất định sẽ về Trúc Ngọc Viên dùng bữa tối.

Bà trong lòng vui mừng, hiếm khi đổi một thân áo bối tử hoa hải đường có màu sắc tươi tắn, cài lên tóc một cây trâm vàng hình đốt trúc liền nhau.

Quý ma ma mở hộp đựng trang sức chọn cho Thịnh thị những chiếc trâm cài khác.

Thịnh thị liếc nhìn chiếc hộp trang điểm đầy ắp châu ngọc, lại nhớ đến Kỷ Lan Chỉ hôm nay về phủ, trang sức duy nhất mang trên người lại chỉ là ngọc trắng.

Bà không khỏi lo lắng, hỏi Quý ma ma: "Chi Chi có phải ở bên ngoài chịu khổ không? Sao không thấy con bé đeo những đồ trang sức mà ta đã sai người đưa đi?"

Thịnh thị thương yêu Kỷ Lan Chỉ, mỗi khi có người đi xa giao hàng đều sai người mang đồ dùng trong nhà cho con gái.

Quý ma ma cười nói: "Nhị cô nương thông minh, tự nhiên biết hôm nay mới về phủ lần đầu, không nên quá phô trương, kẻo Liễu di nương lại vin vào chuyện trang sức quần áo, vu oan cho người lén lút biển thủ công quỹ, trợ cấp cho con gái đã gả ra ngoài."

Thịnh thị thở dài: "Đều là dùng của hồi môn của Thịnh gia, đâu có tự ý động vào kho công... Thôi đi, bà nói đúng, Chi Chi quả nhiên thông minh, biết con bé về nhà, trong lòng ta không biết vui mừng đến nhường nào."

Bà vừa dứt lời, phía sau liền vang lên giọng nói uyển chuyển như chim hoàng oanh của một thiếu nữ.

“A nương lén lút sau lưng con khen gì thế ạ?”

Thịnh thị mừng rỡ quay đầu, bắt gặp ánh mắt tinh nghịch mang ý cười của Kỷ Lan Chỉ.

Bà nhẹ nhàng nhéo má con gái, trách yêu: “Con đó, quen thói trêu chọc người khác. Mau lại đây, ăn chút bánh đào lót dạ, dọc đường thuyền xe mệt mỏi, chắc chắn chưa ăn gì. Buổi tối dùng bữa ở Trúc Ngọc Viên, A nương đã hầm canh lươn sợi cho con, còn có viên tôm con thích ăn nhất, ăn nhiều vào, xem con gầy đi kìa.”

Kỷ Lan Chỉ nghe mẫu thân lải nhải, lòng tràn ngập ấm áp, ngọt ngào hơn cả mật ong.

Đêm xuống, trong bữa ăn, Kỷ Lan Chỉ hỏi thăm gần đây Kỷ Hầu gia có để ý đến vị triều thần độc thân nào hoặc có ý kết giao với danh môn vọng tộc mới nổi nào không.