Như vậy có thể tạm thời tránh đầu sóng ngọn gió.
Đợi ba năm sau, Kỷ Hầu gia sẽ nói dối rằng phu quân của Kỷ Lan Chỉ bệnh chết, chờ nàng thủ tiết hai năm, rồi nghênh đón về Hầu phủ là có thể khéo léo che đậy sự thật Kỷ Lan Chỉ thất trinh.
Người đàn bà tái giá, chẳng cần tìm kiếm thanh niên tài tuấn, thậm chí có thể cân nhắc đến những vị huân quý lớn tuổi trong triều để làm kế thất… Nàng thông minh xinh đẹp ắt sẽ dễ dàng chiếm được trái tim đàn ông.
Kỷ Hầu gia đã tính xong đường lui cho Kỷ Lan Chỉ sẽ không bạc đãi nàng.
Xem ra Kỷ Lan Chỉ đã cầu xin được con đường sống cho mình.
Thịnh thị nghe được cuộc trò chuyện lấy tay che miệng, nghẹn ngào khóc không thành tiếng.
Bà biết, bà đều biết, Kỷ Lan Chỉ trở về là vì bà…
Kỷ Lan Chỉ từ nhỏ đã mồ côi mẹ, xem Thịnh thị như mẹ ruột mà phụng dưỡng. Cô bé nhỏ xíu đã sớm học được cách nhìn mặt mà nói chuyện, chỉ cần liếc mắt một cái là biết Thịnh thị đang đau đầu nhức óc ở đâu.
Kỷ Lan Chỉ sẽ ra vẻ người lớn dặn dò Quý ma ma phải chăm sóc tốt cho phu nhân, nàng đích thân giám sát việc sắc thuốc, dâng trà cho Thịnh thị. Trời lạnh lại cẩn thận trèo lên giường, đưa lò sưởi tay, đắp chăn cho phu nhân.
Thấy Kỷ Hầu gia ban đêm không đến phòng, Kỷ Lan Chỉ cũng sẽ cố ý nói rằng ban đêm sợ tối, ôm cái túi chườm nóng, cẩn thận trèo vào ổ chăn của Thịnh thị, giúp bà sưởi ấm giường.
Kỷ Lan Chỉ chịu khổ bên ngoài hơn một năm, nàng đã có thể trốn thoát, hoàn toàn có thể không cần trở về nhà. Nếu thiếu ăn thiếu mặc, bí mật liên hệ với Thịnh thị là được. Thịnh thị thương con gái, nhất định cầu gì được nấy.
Nhưng hết lần này đến lần khác Kỷ Lan Chỉ vẫn quay về.
Nàng sợ Thịnh thị nhút nhát yếu đuối, vì giữ gìn thể diện của danh gia vọng tộc mà nhẫn nhịn tất cả những sự khi dễ của các thϊếp thất.
Nàng biết Thịnh thị khó sinh con, ở phủ đi lại khó khăn, chỉ có một lòng quán xuyến việc nhà mới có thể đổi lấy chút tôn trọng của hạ nhân.
Nàng biết lấy chồng nhiều năm mà không sinh được con là nỗi nhục nhã khó phai của người phụ nữ.
Thịnh thị chỉ có thể cắn răng chịu đựng những khổ sở này, mà cảm tạ vị phu quân rộng lượng không hưu thê…
Kỷ Lan Chỉ tất cả đều là vì bà!
Thịnh thị không thể nhịn được nữa, bà chạy ra ngoài mưa, ôm Kỷ Lan Chỉ đang suy yếu dưới mái hiên vào lòng, run giọng an ủi.
"Chi Chi, Chi Chi của ta ơi, con thật là đã chịu khổ rồi! Vì sao con lại trở về? Đừng trở về, hãy chạy đi thật xa."
Kỷ Lan Chỉ hơi thở thoi thóp, nhưng vẫn cố gắng nhẹ nhàng cọ vào tay mẫu thân, làm nũng như thuở bé: "Mẫu thân, con không khổ. Con nhớ mẫu thân, con không có mẫu thân phải làm sao đây?"
Nàng giúp Thịnh thị lau nước mắt.
"Mẫu thân đừng khóc, con nhất định có ngày rửa sạch mối hận, gả vào vọng tộc cao sang."
"Con đã nói rồi, con sẽ là chỗ dựa cho người, để những kẻ bẩn thỉu đó không còn cơ hội ức hϊếp người nữa..."
Kỷ Lan Chỉ hạ quyết tâm, nhất định phải trở về, gả vào một gia đình quyền quý hiển hách. Vì mẫu thân, và cũng là vì chính bản thân nàng.