Chương 28: Đường đột

...

Xe ngựa rộng rãi, ngoài Kỷ Yến Thanh và Kỷ Lộc, còn có hai ma ma do Thịnh thị phái đến để chăm sóc.

Ma ma đỡ Kỷ Lan Chỉ ngồi xuống, nhẹ nhàng đẩy chiếc kỷ trà gỗ lê hoa ra một chút, phòng khi xe xóc nảy sẽ va vào chân quý nhân.

Ngoài chiếc kỷ trà nhỏ, ở góc xe còn đặt song song hai chiếc hộp gỗ rộng bằng bàn tay.

Một chiếc được trang trí bằng lụa màu hồng phấn, chiếc còn lại bọc vải trúc văn màu xanh biếc.

Không khó đoán, hộp màu hồng là của Kỷ Lộc, còn hộp màu xanh chắc chắn là của Kỷ Yến Thanh.

Kỷ Lộc tính tình cởi mở, hoạt bát, thấy Kỷ Lan Chỉ nhìn mấy chiếc hộp gỗ, liền hớn hở giới thiệu: "Trong hộp có hoa nhung anh đào của Yêu Yêu, còn có bánh hạch đào Yêu Yêu thích ăn nữa. Nhị cô cô có muốn nếm thử không?"

Kỷ Lan Chỉ khẽ lắc đầu.

Kỷ Yến Thanh bĩu môi, vẻ mặt ghét bỏ: "Ai thèm ăn bánh ngọt của muội chứ? Phụ thân bảo muội mang nhiều thϊếp tập viết chữ, muội thì hay rồi, toàn đồ ăn vặt!"

Kỷ Lộc bĩu môi đáp trả: "Bánh ngọt ngon lắm mà! Yêu Yêu không thích viết chữ đâu!"

Kỷ Lan Chỉ cảm thấy nhức đầu vì tiếng ồn ào của chúng, dứt khoát mặc kệ lũ trẻ con cãi nhau. May mắn thay, hai ma ma giàu kinh nghiệm dỗ trẻ, khuyên nhủ một hồi, cuối cùng bọn trẻ cũng chịu yên lặng.

Hai khắc sau, xe ngựa dừng trước cổng Ấu học.

Trước cổng học phủ, xe ngựa chạm trổ hoa văn tinh xảo đỗ san sát như nêm cối, đâu đâu cũng thấy những con tuấn mã giơ vó hí vang. Ngay cả xe của quan lớn phẩm trật cao cũng bị chặn ở ngoài, không thể tiến vào.

Các phu nhân bị tắc đường đến phiền lòng, nhao nhao sai người nhà giơ biển phủ ra. Gia quyến nào phẩm giai cao thì được ưu tiên vào học phủ trước, những người còn lại đành nhường đường, tránh cản trở.

Tuy nói Kiến Khang Hầu phủ nay không còn hưng thịnh như xưa, nhưng dù sao cũng là Hầu tước, lại có mối liên hôn với Thanh Lan Thịnh gia, nên việc duy trì thể diện vẫn là điều có thể.

Bởi vậy, xe ngựa của Kỷ Lan Chỉ gần như không gặp phải trở ngại nào, thuận lợi tiến thẳng đến cổng Ấu học.

Xe ngựa vừa dừng, Kỷ Lộc và Kỷ Yến Thanh đã nhanh nhẹn nhảy xuống trước.

Ma ma khéo léo vén rèm xe, Kỷ Lan Chỉ cũng chậm rãi bước xuống.

Vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng vừa lộ diện, đám quý phu nhân đưa đón con trẻ đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

Các phu nhân trong giới quan lại vốn nhàn cư vi bất thiện, nếu không đánh bài diệp tử, mạt chược thì cũng mở tiệc hoa, lấy lòng gia quyến các quan lớn để vun vén cho tiền đồ của chồng. Hơn nữa, các phu nhân ở Ấu học này vốn quen mặt nhau cả, tuyệt nhiên chưa từng thấy Kỷ Lan Chỉ bao giờ.

Nữ tử xinh đẹp như vậy, nhìn qua chỉ mới ngoài đôi mươi, còn rất trẻ, nhưng lại búi tóc của phụ nhân... Các nàng đưa mắt nhìn nhau, rồi lại đánh giá hai đứa trẻ, nhận ra đó là đích tôn và đích tôn nữ của Kiến Khang Hầu phủ.

Có người chợt nhớ ra.

"Đây chẳng phải là Nhị nương tử của Hầu phủ sao? Các vị còn nhớ sáu năm trước nàng ấy đột nhiên hạ giá lấy một người ở thôn quê, nghe nói ba năm trước đã goá chồng, vẫn luôn ở góa tại trang tử kia mà."

"Sao nàng ta lại về kinh?"

"Thủ tiết cho chồng ba năm, giờ mãn tang, lại là một nữ lang xinh đẹp, lẽ nào lại không về kinh tìm phu quân khác?"

"Mặt mày mang tướng hồng nhan họa thủy, dù có được đích mẫu nuôi dưỡng cũng chỉ là thứ xuất mà thôi. Đã là quả phụ tái giá, ai lại mặt dày mày dạn phơi mặt ngoài đường như thế..." Người vừa lên tiếng là phu nhân Hộ bộ Thị lang. Lang quân nhà bà ta đã gần bảy mươi tuổi rồi, tháng trước còn nạp thêm hai ả thϊếp trẻ măng như hoa như ngọc, cho nên bà ta nhìn ai cũng mang theo địch ý, sợ người ta quyến rũ hồn phách lão gia nhà mình.

"Tống phu nhân, lời này của bà không đúng rồi. Cô nương trẻ tuổi nào thèm để ý đến lão ông chứ? Thay vì ngồi lê đôi mách, chi bằng quản chặt lão gia nhà mình đi!"