Chương 23: Vết thương

Tạ Lận dường như chẳng mấy bận tâm đến chuyện giới tính của đứa trẻ.

Hắn khẽ đáp một tiếng cho qua, chợt như nghĩ đến điều gì, liền lấy ra những nén bạc mới đúc trao cho đại phu và các bà mụ. Sau đó, không một tiếng động, hắn rút thanh đao dài vẫn luôn mang bên mình, dựng nó ngay cạnh cửa như một lời cảnh cáo.

Lưỡi đao loang loáng ánh bạc, sát khí lạnh lẽo nồng đậm.

Sự ân cần xen lẫn uy nghiêm bất ngờ của chủ nhân khiến mọi người không khỏi kinh hồn bạt vía.

Tạ Lận cất giọng lạnh lùng, dặn dò vị đại phu: "Phu nhân thân thể vốn yếu nhược, từ nhỏ gân cốt đã không được khỏe mạnh, tỳ vị cũng tổn hao nhiều. Dù rằng những ngày gần đây đã được điều dưỡng tốt hơn, đến khi sinh nở vẫn khó tránh khỏi gian nan. Mong chư vị khi đó dốc lòng dốc sức, nếu có bất trắc gì xảy ra, nhất định phải toàn tâm toàn ý bảo toàn tính mạng cho người lớn."

Con có thể không cần, nhưng Chi Chi tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì.

Vị đại phu ngẩn người, vội vàng lau mồ hôi lạnh trên trán: "Lang quân và nương tử thật là tình cảm thắm thiết, khiến người khác vô cùng ngưỡng mộ. Xin ngài cứ yên tâm, lão phu bốc thuốc chữa bệnh đã nhiều năm, sớm đã tích lũy không ít kinh nghiệm. Lần này đỡ đẻ, nhất định sẽ tận tâm chỉ bảo, chăm sóc nương tử thật tốt."

Tạ Lận mười bảy tuổi đã đỗ Trạng nguyên, nay vừa tròn hai mươi ba, lăn lộn trong quan trường kinh thành đã nhiều năm, sớm đã là một quan lại lão luyện, thành thục. Dù hắn ít nói, trên người vẫn luôn toát ra một loại khí thế không giận mà uy, khiến người thường không dám mạo phạm, sơ suất.

Hắn khẽ nâng mí mắt: "Được vậy thì tốt."

...

Hôm nay, tinh thần Kỷ Lan Chỉ có vẻ khá hơn, bụng cũng không có gì khác thường.

Buổi tối, nàng ăn rất ngon miệng, còn uống thêm một bát chè sữa với nho khô, vải khô, cùng thịt heo khô tẩm mật ong.

Kỷ Lan Chỉ vừa dùng muỗng gỗ vớt miếng thịt lên, còn chưa kịp nuốt xuống thì xiêm y đã ướt đẫm.

Kỷ Lan Chỉ giật mình hoảng sợ, buông tay.

Bát sứ mỏng rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Nghe thấy tiếng động lớn, Tạ Lận vén vạt áo bước nhanh vào phòng. Thấy Kỷ Lan Chỉ đang hoảng hốt, hắn đau lòng như ai xé.

Chưa đợi Kỷ Lan Chỉ gọi người, hắn đã thất thần bế thốc lấy nàng, vội vàng chạy về phía gian phòng sinh đã được chuẩn bị chu đáo.

Kỷ Lan Chỉ nép vào lòng Tạ Lận, bụng nàng đột nhiên quặn thắt dữ dội, đau đến mức nàng phải hít sâu một hơi.

Kỷ Lan Chỉ vốn cả đời sợ đau, không kìm được mà bật khóc, khẽ kêu: "Nhị ca..."

Đôi mắt hạnh ngập nước mắt của Kỷ Lan Chỉ khiến người ta xót xa, dáng vẻ khóc lóc ấy khiến ai nấy đều đau lòng.

Tạ Lận thở dài một tiếng.

Người đàn ông mặt mày nghiêm nghị lần đầu tiên dịu giọng, cúi đầu, đôi môi mỏng mát lạnh khẽ chạm lên trán Kỷ Lan Chỉ, vô cùng dịu dàng đặt xuống một nụ hôn.

Tạ Lận nói: "Chi Chi đừng sợ, Nhị ca ở đây."

Tạ Lận quả nhiên là người trọng chữ tín, đã hứa sẽ ở bên Kỷ Lan Chỉ thì toàn bộ quá trình sinh nở, hắn đều túc trực bên cạnh nàng. Dù cho Vương bà tử hết lời khuyên nhủ, nói rằng khí huyết dơ bẩn của sản phụ sẽ mang đến vận xui lớn cho lang quân, Tạ Lận vẫn không rời nửa bước.

Hắn giống như một pho La Sát Phật mang đầy sát khí, liều mình giữ chặt hồn phách đang phiêu diêu trong cơn đau đớn của Kỷ Lan Chỉ.

Chẳng biết có phải do sát khí của Tạ Lận quá nặng, trấn áp được đám yêu ma quỷ quái, hay do Kỷ Lan Chỉ được chăm sóc chu đáo trong thai kỳ, mà lần sinh nở này lại vô cùng thuận lợi, đến canh năm, khi trời vừa hửng sáng, đứa bé đã cất tiếng khóc chào đời.

"Oa oa..." tiếng khóc vang vọng khắp căn phòng.

Bà đỡ mừng rỡ đến không ngậm được miệng, liên tục niệm Phật.

Trong lúc Tạ Lận bón canh gà nhân sâm bổ khí cho Kỷ Lan Chỉ, mấy người hầu gái nhẹ nhàng lau rửa thân thể cho đứa bé, hiếu kỳ ngắm nghía hài nhi mới sinh. Thường thì trẻ con mới sinh ra toàn thân đỏ hỏn, trông như con khỉ con xấu xí, nào được ngũ quan đoan chính như đứa bé này. Đôi mắt còn hơi híp lại đã có dáng vẻ thon dài, sống mũi cao thẳng, rõ ràng là một tiểu lang quân tuấn tú.