Chương 20: Dụ dỗ

Kỷ Lan Chỉ chớp mắt một cái, nước mắt theo đó lăn dài.

Nàng khẽ lắc đầu, nhỏ giọng gọi: "Nhị ca."

Có lẽ người mang thai đều yếu đuối, sắc mặt nàng tái nhợt, dang tay về phía Tạ Lận.

Nàng ủy khuất muốn được hắn ôm.

Tạ Lận chưa từng dỗ dành nữ nhi bao giờ, động tác có chút vụng về, sống lưng cũng cứng đờ. Hắn nhận ra Kỷ Lan Chỉ đang quỳ bên mép giường, cái đầu nhỏ nhắn chỉ vừa đến thắt lưng hắn. Tạ Lận rũ mắt nhìn nàng, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, hắn lại cúi người chiều theo nàng, mặc kệ Kỷ Lan Chỉ làm nũng trong lòng mình.

Kỷ Lan Chỉ nép vào l*иg ngực Tạ Lận, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn, những hình ảnh hỗn loạn đáng sợ trong giấc mộng dần tan biến.

Nàng nhận ra rõ sự khác biệt của thân thể trước mắt.

Tạ Lận cao lớn vạm vỡ, y phục chỉ vương mùi đất cát và hương tuyết tùng thanh nhã, cánh tay hắn rắn chắc hữu lực, ôm vào rất an toàn, nhưng lại lạnh lẽo, không hề ấm áp mềm mại như vòng tay của Thịnh thị.

Nhưng lạ thay, Kỷ Lan Chỉ không hề thấy ghét, nàng dần an tĩnh lại trong vòng tay hắn.

"Nàng mơ thấy gì?" Tạ Lận hỏi nàng, giọng nói vẫn trầm ổn, lạnh lùng như trước.

Kỷ Lan Chỉ mím môi, nhỏ giọng đáp: "Thϊếp sợ sinh nở, lo lắng ngày đó sẽ rất khó khăn."

Tạ Lận biết nữ nhân sinh con chẳng khác nào bước qua quỷ môn quan một lần, lần mang thai này lại là ngoài ý muốn, nàng đã sợ hãi đến vậy, e rằng sau này sẽ không mang thai nữa.

Tạ Lận nghe nói lang y người Hồ có một loại thuốc khiến nam nhân tuyệt tự, hắn có thể chiều theo Kỷ Lan Chỉ, cầu xin bí dược kia để uống. Dù sao Tạ Lận không có cha mẹ cần phụng dưỡng, cũng chẳng có gia nghiệp tổ tông cần kế thừa, tuyệt hậu cũng không sao.

...

Ba tháng trước khi Kỷ Lan Chỉ lâm bồn, Tạ Lận ở nhà không ra ngoài, một lòng một dạ chăm sóc nàng.

Kế hoạch bỏ trốn của Kỷ Lan Chỉ bị phá hỏng tan tành, nàng lại sợ uy thế của Tạ Lận, không dám hỏi han gì nhiều.

Một ngày nọ, Kỷ Lan Chỉ thực sự tò mò, không nhịn được hỏi hắn: "Nhị ca không đi làm việc ở trại nữa sao?"

"Ta không đi nữa. Sào huyệt hải tặc đã bị quan binh triều đình tiêu diệt rồi. Ta đã được chiêu an, làm người lương thiện, không còn là hải tặc nữa. Như vậy, đợi hài tử sinh ra, nó cũng không cần phải hổ thẹn vì tổ tiên làm tặc."

Tạ Lận phải giữ bí mật về thánh chỉ, chỉ có thể tạm thời bịa ra một lý do để lấp liếʍ, đợi sau này sẽ giải thích rõ ràng với Kỷ Lan Chỉ.

Nụ cười của Kỷ Lan Chỉ cứng đờ trên mặt.

Tạ Lận không ra ngoài, chẳng phải có nghĩa là hắn sẽ ở bên cạnh giám sát nàng cả ngày sao? Đã như vậy, nàng còn trốn đi đâu được nữa...

Kỷ Lan Chỉ trong lòng kêu khổ không ngừng, ngoài mặt không hề lộ ra.

Nàng chậm rãi gật đầu: "Tốt... Tốt lắm..."

Đêm đó, Kỷ Lan Chỉ giằng co giữa việc thật lòng thổ lộ với Tạ Lận, nói thẳng muốn bỏ con về nhà và mê hoặc Tạ Lận, đợi hắn lơ là phòng bị rồi thừa cơ trốn đi, trong lòng vô cùng giày vò.

Kỷ Lan Chỉ ngẫm nghĩ, Tạ Lận thoạt nhìn hung dữ, nhưng lại thức trắng đêm xoa bóp đôi chân sưng phù cho nàng, đích thân xuống bếp hầm canh bổ khí bồi bổ, thậm chí còn học cả thuật đỡ đẻ từ Vương bà tử, để phòng bất trắc.

Tạ Lận bụng dạ mềm yếu, chắc không phải là người xấu xa gì.

Hay là thử nói chuyện phải quấy với hắn xem sao.

Kỷ Lan Chỉ vừa định thực hiện kế hoạch, nhưng khi nàng vừa đi về phía hậu viện, lại thấy Tạ Lận lấy ra thanh đao dài nhuốm máu, yên ngựa và một số y phục dính máu, từng thứ một bỏ vào chậu nước rửa sạch.

Máu loang lổ khắp nơi, đen kịt lại, mùi tanh tưởi nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến người ta buồn nôn.

Đây là đã gϊếŧ bao nhiêu người a...

Kỷ Lan Chỉ sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tạ Lận ngẩng đầu, thấy Kỷ Lan Chỉ đỡ bụng đi tới, hắn nhíu mày ngăn lại: "Mùi máu tanh lắm, nàng đang mang thai, đừng lại gần."