Giờ đây, Kỷ Vãn Thu đã định được một mối hôn sự vừa ý, nàng ngẩng mày ưỡn ngực, cuối cùng cũng có một thứ hơn được Kỷ Lan Chỉ!
Trong lúc suy tư, xe ngựa đã tiến đến trước mặt. Kỷ Vãn Thu không khỏi đổ mồ hôi trong lòng bàn tay, vô thức chỉnh trang lại bộ trang sức vàng mới toanh.
Chiếc xe ngựa chỉ phủ một lớp vải xanh xám xịt, không có nha hoàn vén rèm cho tiểu nương tử.
Một bàn tay trắng nõn, thanh khiết vén tấm vải lên. Người con gái cúi đầu cụp mắt, từ trong xe bước ra.
Chính là Kỷ Lan Chỉ.
Trên búi tóc nàng cài một cây trâm hoa lan, trên vành tai đeo hai viên bạch ngọc Quan Âm lệ. Ngay cả y phục cũng là váy áo xanh lục nhạt nhã nhặn, nhưng dung mạo nàng lại diễm lệ, chỉ một cái nhướng mày, liền dẹp yên tất cả những lời bàn tán xôn xao.
Dù đã góa bụa nhiều năm, Kỷ Lan Chỉ vẫn cứ là Kỷ Lan Chỉ, vẫn cứ diễm lệ rạng ngời!
Vừa thấy Kỷ Lan Chỉ, Hầu phu nhân Thịnh thị đã được Quý ma ma dìu đỡ vội vã tiến lên, nước mắt lưng tròng, chưa kịp mở lời: "Chi Chi nhà ta gầy đi rồi phải không?"
Nghe tiếng mẫu thân, Kỷ Lan Chỉ người vốn dĩ chẳng bao giờ để lộ chút yếu đuối trước ai bỗng thấy sống mũi cay xè.
Kiến Khang Hầu phủ nhân đinh không vượng, chủ mẫu Thịnh thị dù vào cửa đã nhiều năm vẫn không sinh được mụn con nào. Lão phu nhân nóng lòng bế cháu, bèn chỉ định một vị nương tử thuộc dòng dõi xa bên nhà mẹ đẻ đến hầu hạ Kỷ Hầu gia, chính là Liễu di nương.
Quả nhiên, Liễu di nương đúng như ý Lão thái thái, tướng mạo trông rất dễ sinh quý tử. Vừa vào phủ chưa được một năm đã mang thai, sinh hạ đầu lòng là đại công tử Kỷ Minh Hành. Đến khi các thϊếp thất khác sinh nhị cô nương Kỷ Lan Chỉ, thị lại mang thai tam cô nương Kỷ Vãn Thu.
Di nương vừa có con trai vừa có con gái, so với chủ mẫu hiếm muộn đương nhiên được Hầu gia yêu thương hơn.
Có lẽ Thịnh thị quá đau lòng vì bị trượng phu hờ hững vừa hay mẫu thân của nhị cô nương Kỷ Lan Chỉ qua đời, bà liền đón nàng về phòng, nuôi nấng dưới gối, yêu thương chẳng khác nào con ruột.
Nghĩ đến ân dưỡng dục bao năm qua, Kỷ Lan Chỉ nắm lấy tay Thịnh thị, lấy khăn tay lau nước mắt cho đại nương tử: "Mẫu thân, con gái nhiều năm không được kề cận hầu hạ, thật bất hiếu. Người cứ trách phạt con đi!"
"Nói năng lung tung! Con trở về là tốt rồi." Thịnh thị mừng rỡ khôn xiết, gật đầu với Quý ma ma, ý bảo hôm nay ban thưởng cho mọi người.
Bà chẳng bận tâm người khác nghĩ gì về đứa con gái ngoan Kỷ Lan Chỉ của bà, con bé đã trở về phủ, lòng bà vui sướиɠ vô ngần.