Chương 13: Lựa chọn

Nàng có thai? Vậy mà đã có thai rồi ư?

Nhị ca kia là người như thế nào chứ! Sao lại có thể bách phát bách trúng như vậy!

Kỷ Lan Chỉ tủi thân đến mức suýt ngất đi, nàng khóc càng lớn hơn.

...

Kỷ Lan Chỉ nức nở không ngừng, đôi mắt sưng húp đỏ hoe.

Nàng từng nghe nói thuốc tránh thai phải uống trong vòng ba canh giờ sau khi sự việc xảy ra, nếu không sẽ mất hiệu quả. Kỷ Lan Chỉ một giấc tỉnh dậy đã là sáng sớm hôm sau, vốn nàng đã sợ hãi hải khấu, làm sao dám cầu xin Tạ Lận giúp nàng mua thuốc? Hơn nữa, đêm đó Kỷ Lan Chỉ cho rằng nguyệt sự vừa mới dứt, chắc là không sao, nên mới cả gan làm bậy, mượn cớ uống thuốc mà phá giới... Nào ngờ trời muốn diệt nàng, lại khiến Kỷ Lan Chỉ gặp phải chuyện này.

Mất trinh còn có thể che giấu sau khi thành thân, nhưng đã mang thai, lại phá bỏ hài nhi, làm sao qua mắt được nhà chồng đây? Nghĩ đến đây, Kỷ Lan Chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân.

Tuy nhiên, Tạ Lận nào hay biết những tính toán nhỏ mọn về chuyện gạt gẫm hôn sự trong lòng Kỷ Lan Chỉ.

Hắn vốn định bụng, trước là hỏi ý nàng xem có bằng lòng hạ giá lấy mình không, nàng đã ưng thuận, hắn liền coi nàng là vị hôn thê, trân trọng hết mực, đối đãi theo đúng lễ nghĩa.

Tuy rằng đứa bé này đến không đúng lúc, nhưng Tạ Lận hiện giờ đã qua tuổi nhược quán, các đồng nghiệp khác đều sớm thành gia lập thất, con cái quấn quýt bên mình, cả nhà đoàn viên, hắn trở về nhà, chỉ có lão bộc đốt đèn chờ đợi, không khỏi cô quạnh.

Đôi mắt phượng lạnh lùng của Tạ Lận thoáng nhu hòa, hắn lau nước mắt cho Kỷ Lan Chỉ, nghiêm túc hỏi nàng: "Chi Chi, nàng không vui sao?"

Kỷ Lan Chỉ chỉ thấy bi thương trào dâng, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Đến khi bàn tay như ngọc nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, ngón tay khẽ cong lại, dịu dàng lau đi lệ trên má, Kỷ Lan Chỉ mới bừng tỉnh.

Nàng vốn không hiểu rõ con người Tạ Lận, chỉ nghe giọng hắn lạnh lẽo như sương, trong đôi mắt phượng dài hẹp không hề có vẻ vui mừng nồng nhiệt, đinh ninh hắn đang tức giận.

Kỷ Lan Chỉ nghĩ đến Tạ Lận mình đầy máu, lại nghĩ đến việc nàng đã đồng ý thành thân với hắn, đã vậy nàng còn khóc lóc vì chuyện mang thai làm gì? Rõ ràng là đang đùa giỡn hắn!

Kỷ Lan Chỉ run rẩy, chợt nhận ra, có lẽ câu nói này của hắn là một lời nhắc nhở, răn đe, thậm chí là dò xét, hắn đang nghi ngờ nàng không chung thủy!

Kỷ Lan Chỉ sợ mình trở thành vong hồn dưới đao của Tạ Lận, vội vàng giải thích: "Ta... ta chỉ là mừng quá hóa khóc..."

"Ừ." Tạ Lận yên lòng, ít nhất nàng là vui mừng. Vậy thì đứa bé này, đến thật đúng lúc.

Tạ Lận tuy không thích thể hiện cảm xúc ra ngoài, nhưng hắn đã suy nghĩ kỹ càng về việc làm chồng, làm cha. Kỷ Lan Chỉ là con gái nhà lành, nếu để trưởng bối trong nhà phát hiện nàng chưa cưới đã có thai, ắt sẽ sinh sự.

Tạ Lận bận công vụ, tạm thời không thể rời khỏi đây, chỉ có thể an trí Kỷ Lan Chỉ bên cạnh, đợi đứa bé sinh ra rồi tính sau. Đến lúc đó, hắn sẽ cùng Kỷ Lan Chỉ về nhà, nếu nhạc gia muốn đánh mắng sỉ nhục, hắn sẽ thay Chi Chi gánh chịu.

Nghĩ xong, Tạ Lận liền thỉnh đại phu lên núi một chuyến, hỏi han tỉ mỉ về việc chăm sóc phụ nữ mang thai.

Vị đại phu bắt mạch cho Kỷ Lan Chỉ, kê vài thang thuốc an thai, rồi lại riêng dặn dò Tạ Lận: "Nương tử nhà ngươi hẳn là sinh ra đã mang chứng bệnh thể hư suy nhược, cần phải hảo hảo điều dưỡng thân thể. Phải nhớ kỹ, phụ nữ có thai không được kinh sợ, tức giận, cũng không được lao lực, đến cả khi ở cữ cũng phải cẩn thận mọi việc."

Đại phu lải nhải dặn dò Tạ Lận rất nhiều điều, Tạ Lận đều nhất nhất ghi lại vào giấy. Hắn từ nhỏ cần cù, nét chữ mực thanh lệ đoan chính, rất có cốt cách văn nhân, đại phu nhìn thấy không khỏi kinh ngạc, nhưng lại không tiện hỏi nhiều chuyện riêng tư của người khác.