Chương 1: Hồi phủ

Tháng ba kinh thành, đông tàn dần lùi, xuân mới chớm sang.

Núi xa khoác lên mình màu xanh ngàn năm, ẩn hiện giữa làn sương mỏng, cành lá vươn mình đón gió. Từng chùm đào rừng hồng thắm, lê trắng muốt chen chúc đua nhau khoe sắc.

Dưới bóng cây rợp mát ven đường núi, một chiếc xe ngựa mui xanh lọc cọc tiến đến, thẳng hướng phường Vĩnh Đức, nơi tọa lạc của Kiến Khang Hầu phủ.

Trước cổng Kiến Khang Hầu phủ, các nữ quyến đều ngóng trông chờ đợi chiếc xe ngựa kia đến gần.

Thế nhưng trái ngược với khung cảnh nghênh đón vốn nên rộn ràng, náo nhiệt, trên mặt các nữ quyến lại chẳng hề có vẻ vui mừng mà lộ rõ vẻ giễu cợt không chút che giấu. Bọn họ cùng nhau đến đây, chẳng qua chỉ là muốn xem trò cười của vị "khách quý" này.

Kỷ Vãn Thu, tam cô nương thứ xuất của Hầu phủ, rụt người vì lạnh. Nàng ta sửa lại trâm phật thủ bằng bích tỷ quý giá trên búi tóc, lẩm bẩm với Liễu di nương, mẹ đẻ của mình: "Kỷ Lan Chỉ rời khỏi Hầu phủ đã sáu năm rồi, vậy mà còn mặt mũi trở về! Nếu là con, con đã sớm nhảy giếng cho xong chuyện!"

Liễu di nương đưa tay, trìu mến vuốt lại tóc mai cho con gái, giọng điệu nhẹ nhàng: "Con so đo với nó làm gì? Dù sao nó cũng chỉ là một quả phụ bị đuổi khỏi nhà chồng. Cả phủ này, ngoài đại nương tử nhớ đến nó ra, còn ai mong nó trở về? Đâu được như Thu tỷ nhi của chúng ta, sau này sẽ gả vào Thanh Hà Thôi thị, ngày tháng chỉ việc hưởng phúc."

Nghe vậy, Kỷ Vãn Thu e lệ mỉm cười, nghĩ đến vị hôn phu Thôi Tam Lang của mình, lòng không khỏi đắc ý.

Thôi Tam Lang là đích xuất tam tử của thế gia vọng tộc, lại có chí tiến thủ, chưa đến tuổi đôi mươi đã nhậm chức Lại bộ lang trung nắm giữ thực quyền nghị chính. Lại bộ Thượng thư còn là cô ruột của hắn, ngày sau thăng quan tiến chức, chắc chắn dễ như trở bàn tay.

Kỷ Vãn Thu dùng quạt tròn che mặt, nhìn về phía chiếc xe ngựa ở đằng xa, tâm tư bay bổng. Từ nhỏ đến lớn, nàng đã bị Kỷ Lan Chỉ đè đầu, ngọn lửa này tích tụ đã quá lâu rồi.

Khi còn bé, mỗi lần ra ngoài bái phỏng, những phu nhân danh môn kia đều khen Kỷ Lan Chỉ lớn lên tròn trịa xinh xắn, đẹp như đồng nữ dưới tòa Quan Âm, đến liếc mắt nhìn nàng một cái cũng không có. Đến khi lớn hơn một chút, các nàng cùng chủ mẫu Thịnh thị tham dự yến tiệc săn bắn mùa thu, những công tử quyền quý kia nhìn thấy Kỷ Lan Chỉ bị gió thổi bay khăn che mặt, lộ ra khuôn mặt tuyệt sắc, kinh diễm đến mức ngã ngựa ngay trước mặt mọi người.

Các gia tộc danh môn từ trước đến nay chỉ biết Kiến Khang Hầu phủ có nhị cô nương Kỷ Lan Chỉ diễm quan kinh hoa, hoàn toàn không biết còn có một tam cô nương Kỷ Vãn Thu đang tuổi xuân thì…