Nàng và Lục Duật tuy là có hôn ước, nhưng cũng chỉ là lời hứa miệng, chẳng có vật gì làm chứng.
Ngoại trừ chiếc vòng do Lục phu nhân trao cho nàng trong một buổi tiệc, lúc đó còn mỉm cười nói đây là lễ gặp mặt.
Khương Nhiên đã trân quý nó rất lâu, thường đeo trên tay không rời nên lúc tháo ra cũng tốn một chút công sức.
Giống như mối hôn sự này vậy, khi định ra thì dễ, nếu muốn hủy bỏ, kiểu gì cũng phải tốn một phen suy nghĩ sao cho chu toàn.
"Ngài cũng được coi là bậc bề trên của Lục Duật."
"Ta muốn từ hôn với hắn, tín vật này có thể phiền ngài chuyển giao lại giúp ta không?"
Lục Duy Thanh hoàn toàn không ngờ tới việc đối phương đến đây là để bàn chuyện này, bàn tay đang khơi than bỗng khựng lại, phát ra một tiếng động chói tai.
Nô tài đứng hầu ngoài cửa lập tức sững sờ, Lục đại nhân chưa bao giờ thất thố như vậy.
Khương Nhiên rất hài lòng với hiệu quả này: "Nếu như ngài thấy khó xử…"
"Được."
Lục Duy Thanh nhận lấy chiếc hộp, như thể vừa đồng ý một chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng để tâm.
"Không được đâu, vậy…" Khương Nhiên không kìm được miệng, thốt ra vài chữ.
"Được chứ. Hôm nay ta cũng phải đến Lục phủ, tiện đường chuyển giao tín vật giúp nàng."
Hả?
Khương Nhiên trợn tròn mắt. Chút chua xót cùng những tâm tư thiếu nữ trong lòng khi nãy bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Đồng ý dễ dàng như vậy sao?
Chuyện này chẳng giống với những gì nàng dự tính chút nào!
Vốn còn định tung ra một chuyện hóc búa trước, đợi Lục Duy Thanh từ chối, sau đó nàng sẽ lùi một bước, cầu xin đối phương thả ca ca ra là được.
Nhưng bây giờ kế hoạch đã thay đổi, chỉ đành phải cứng đầu tiếp tục.
Dù cho Khương Nhiên xưa nay vốn mặt dày, nhưng đối diện với người chẳng mấy thân thiết mà lại đưa ra hai yêu cầu liên tiếp, cũng cảm thấy mặt mũi nóng bừng.
Nàng vân vê vạt khăn tay, trên mặt hiếm khi lộ vẻ ngập ngừng bối rối.
"Còn một việc nữa."
"Ca ca không nên thân của ta, có phải đang ở phủ của ngài không? Huynh ấy quấy rầy nhiều ngày, ta có chuẩn bị chút lễ mọn…"
Khương Nhiên không quên mục đích tới đây là để chuộc người.
Nàng cũng chẳng biết Lục Duy Thanh thích thứ gì nên đã gom góp lá vàng, ngọc trai cùng đồ cổ xếp đầy mấy rương lớn, khiêng thẳng đến Lục phủ.
Trên đường đi có người bàn tán xôn xao, đoán xem là nhà quyền quý nào đi dạm ngõ, nàng chỉ cười nhạt chẳng buồn quan tâm.
Bây giờ vừa mở ra, cả căn phòng lấp lánh ánh vàng son.