- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Thủ Phụ Lạnh Lùng Cướp Thê Tử
- Chương 4
Thủ Phụ Lạnh Lùng Cướp Thê Tử
Chương 4
Nhớ lại thì, Lục Duy Thanh còn từng bế nàng thuở bé.
À không đúng, là nàng từng ôm người ta mới phải.
Năm đó nhà họ Khương và nhà họ Lục là láng giềng sát vách. Cha Khương Nhiên là võ tướng, cha Lục Duật là văn quan nhưng hai người gần như nhập triều cùng lúc, chí hướng giống nhau.
Từ nhỏ nàng đã là kẻ ham mê cái đẹp, cậy mình có hôn ước từ bé với Lục Duật, ngày ngày bám theo sau đuôi Lục Duy Thanh, ôm lấy chân người ta, miệng cứ gọi "Tiểu thúc, tiểu thúc" không ngớt.
Thế nhưng Lục Duy Thanh là một thiên tài.
Hai tuổi bắt đầu vỡ lòng, bảy tuổi đã được khen ngợi là viết chữ thì kinh động lòng người, làm thơ lại khiến quỷ thần khen.
Hắn vào Quốc Tử Giám học tập, trở thành bạn của Thái tử, ngày càng xuất chúng, cũng trở nên ít nói hơn.
Lục Duy Thanh đã trưởng thành từ rất sớm. Đôi mắt lạnh lùng lại nhạt nhòa, khí thế mạnh mẽ của bậc bề trên khiến người ta không dám lại gần.
Chẳng nhớ rõ từ lúc nào, mỗi lần gặp mặt, thấy đôi mắt Lục Duy Thanh lạnh lùng liếc qua, Khương Nhiên thực sự không trốn tránh nổi mới cung kính gọi một tiếng "Lục đại nhân".
Giống như lúc này đây, nàng đã ngồi đợi trong thư phòng hơn nửa canh giờ, cuối cùng mới thấy được Lục Duy Thanh hồi phủ.
Khương Nhiên cố giữ bình tĩnh, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, cố rặn ra một tiếng chào khẽ như tiếng muỗi kêu: "Lục đại nhân."
Nơi này rất rộng, lấy tông màu nâu trầm làm chủ đạo, bốn dãy giá sách xếp đầy ắp những cổ tịch, quả Phật thủ đặt trên bàn viết là chút sắc màu tươi sáng duy nhất trong phòng.
Nô tài dẫn đường đã lui xuống ngay tại cửa, khi Khương Nhiên chỉ còn lại một mình, nàng cũng không dám nhìn ngó lung tung. Căn phòng này lạnh lẽo, chẳng chút hơi người, y hệt như chủ nhân của nó vậy.
Lục Duy Thanh đẩy cửa bước vào, mang theo chút mùi cỏ xanh ẩm ướt sau cơn mưa. Chiếc áo choàng vừa cởi ra vẫn còn nhỏ nước, rõ ràng là hắn đã vội vã trở về.
"Chờ lâu rồi phải không?" Giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị, dù là lời quan tâm nhưng vẫn thoáng chút cứng nhắc.
"Ta cũng vừa mới đến thôi."
Khương Nhiên nặn ra một nụ cười chuẩn mực. Nàng không phải hạng người thiếu hiểu biết, một vị quan lớn bằng lòng bớt chút thời gian tiếp nàng, thì chờ đợi người ta một chút cũng là lẽ đương nhiên.
"Có một việc muốn phiền Lục đại nhân."
Khương Nhiên bỏ qua những lời khách sáo, lập tức lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương, bên trong là một chiếc vòng tay bằng ngọc dương chỉ.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Thủ Phụ Lạnh Lùng Cướp Thê Tử
- Chương 4