Chương 3

Nhạc ma ma và Đào Lệ nhìn nhau, trên mặt đều là vẻ ngạc nhiên. Tên công tử nhà họ Lục kia trước đây ân cần bao nhiêu, thì giờ lại khiến tiểu thư đau lòng bấy nhiêu.

Lục Duật muốn mài giũa tính tình của nàng, năm lần bảy lượt đè nén, làm khổ Khương Nhiên. Ngặt nỗi nàng lại là người mau quên, mỗi lần chỉ giận dỗi vài ngày rồi lại chạy theo đuôi gã.

Trong Thành Trường An vốn đã có lời đồn đãi, nói cuộc hôn nhân này là vì nhà họ Khương muốn trèo cao.

Giờ thì tốt rồi.

Con người ta một khi không đâm đầu vào ngõ cụt, nghĩ thông suốt rồi thì chẳng có gì là to tát nữa.

Khương Nhiên trút giận một hồi, tinh thần sảng khoái, lập tức cảm thấy đói bụng, đòi ăn.

Người bệnh thì không được ăn thịt cá linh tinh.

Nên nàng bưng bát cháo húp vài miếng rồi lại đặt xuống thở dài.

Mấy ngày không có hột cơm vào bụng, giờ lại ăn toàn món thanh đạm, nhạt nhẽo, trong miệng thực sự chẳng có chút mùi vị gì.

Khương Nhiên nhớ món gà quay ở tiệm Giáng Vân Lâu quá đi mất, nhưng ma ma chắc chắn sẽ không cho ăn đâu nhỉ?

Nàng đảo mắt một vòng, nhớ ra hiện tại đang có sẵn một kẻ chạy vặt.

"Khương Xuyên đâu? Muội muội đang bệnh, huynh ấy lại chạy đi chơi rông ở đâu rồi?"

"Ta phải viết thư mách cha mới được, chúng ta ở Trường An cô độc không nơi nương tựa, vậy mà huynh ấy lại dám lêu lỏng khắp nơi!"

Ánh mắt Đào Lệ né tránh, Nhạc ma ma viện cớ đi xem lửa trong lò để lẩn ra ngoài.

Khương Nhiên thấy tình hình không ổn, nói hết lời hay ý đẹp, vừa dỗ vừa lừa, cuối cùng cũng biết được vị ca ca kia đã gây họa lớn rồi.

Hai hôm trước, nàng sốt đến mê man, miệng cứ mắng chửi Lục Duật suốt.

Khương Xuyên nghe được vài câu, tức quá không nhịn được bèn xông đến Lục phủ đánh Lục Duật một trận, kết quả là bị tiểu thúc của họ giữ lại.

Vừa nghe Lục Duy Thanh đang bắt người nhà mình, Khương Nhiên vốn đang hùng hổ đòi đi cứu người bỗng chốc như cà tím gặp sương, héo rũ hẳn đi.

Nói đến Lục Duật, gã vốn là kẻ nổi bật nhất trong đám hậu bối nhà họ Lục, được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Nhưng nếu đem so với Lục Duy Thanh… À không, chẳng có gì để mà so sánh cả.

Lục Duy Thanh là nhân vật như thần tiên trên trời, liên tiếp đỗ đầu ba kỳ thi, khi chưa đến tuổi đã bước vào chốn quan trường, năm nay mới hai mươi bốn tuổi đã là Thủ phụ đương triều, đứng dưới một người trên vạn người.